Giáo dục là vấn đề an ninh
Aug31

Giáo dục là vấn đề an ninh

Phạm Nguyên Trường dịch Tony Blair, Project-Syndiate Tháng 11 năm ngoái, sau 13 năm, lần đầu tiên tôi lại có buổi nói chuyện ở Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc. Ấn tượng nhất là tâm trạng đã khác xa ngày xưa. Tháng 12 năm 2000, thế giới dường như khác hẳn. Lúc đó chúng tôi đang cố gắng thiết lập trật tự an ninh mới cho thập kỉ sau khi bức tường Berlin sụp đổ. Dĩ nhiên là lúc đó cũng có những thách thức. Nhưng bầu không khí nhẹ nhàng, thậm chí là tích cực, khi chúng tôi thảo luận về việc xóa đói nghèo trong thế giới đang phát triển. Lần này, tâm trạng nặng nề. Và những ngày đầu tiên của năm 2014 làm cho nó còn nặng nề hơn. Lướt trên màn hình tổng quan tin tức của bất cứ ngày nào bạn cũng sẽ tìm thấy những câu chuyện về khủng bố và bạo lực xảy ra từ quan niệm sai lầm về tôn giáo. Một số là do những tác nhân bên ngoài nhà nước; nhưng tất cả đều được thực hiện trong bối cảnh của sự chia rẽ và xung đột do sự khác biệt của niềm tin tôn giáo mà ra. Đây là cuộc chiến đấu mới trong thế kỉ XXI. Chúng ta sẽ không thể thắng được nó, trừ phi chúng ta chiến đấu với nguyên nhân gốc rễ của nó cũng như khắc phục những hậu quả khủng khiếp của nó. Hôm nay, trong vòng cung kéo dài từ Viễn Đông, qua Trung Đông, tới các đường phố ở châu Âu và nước Mĩ, chúng ta đều gặp những tai họa giết chết những con người vô tội, chia rẽ cộng đòng và làm mất ổn định đất nước. Có nguy cơ là nó liên tục tiến hóa, phát triển và biến đổi nhằm đối đầu với cuộc chiến đấu của chúng ta. Những kẻ cực đoan đang phát tán nạn bạo hành có mạng lưới có thể tiếp cận với thanh niên và chúng biết sức mạnh của giáp dục, dù là giáo dục chính thức hay phi chính thức. Những kẻ cực đoan đang nhồi nhét vào đầu óc thanh niên rằng bất cứ ai không đồng ý với chúng đều là kẻ thù – không phải kẻ thù của chúng mà là kẻ thù của Chúa. Cuộc tranh luận về an ninh lại thường tập trung vào hậu quả. Sau vụ tấn công, các quốc gia liền xem xét các biện pháp an ninh. Bọn khủng bố bị săn đuổi. Sau đó chúng ta trở...

Read More
Cuộc Cách mạng giáo dục đến từ mỗi chúng ta
Aug28

Cuộc Cách mạng giáo dục đến từ mỗi chúng ta

Hà Thủy Nguyên Trích từ Book Hunter Bạn đang trông chờ một cuộc Cách mạng thay đổi nền giáo dục? Bạn nghĩ rằng cuộc Cách mạng này sẽ đến từ những nhà nghiên cứu giáo dục hay đến từ các phong trào đấu tranh? Cuộc Cách mạng thay đổi nền giáo dục chỉ đến từ chính bạn: Khi bạn nói không với hệ thống giáo dục đang ngày một thối nát… Khi bạn sẵn sàng đương đầu với cuộc sống mà không cần sự thừa nhận của xã hội… Khi bạn dũng cảm lựa chọn cho mình một con đường tự chủ và độc lập trong nhận thức… Tại nơi chúng ta đang sống, không phải trở thành một người có nghề nghiệp là điều đáng quý trọng, mà là cuộc chạy đua vào cổng trường đại học. Đó là một nghịch lý mà chúng ta ai cũng nhận ra, nhưng chẳng mấy ai dám khước từ tấm bằng vô nghĩa ấy. Bạn tin không? Bạn có thể trở thành một chuyên gia tư vấn Luật mà không cần phải học Đại học Luật. Bạn có thể chế tạo ra một bộ máy mà không cần phải là sinh viên Bách Khoa. Bạn có thể trở thành một nhà báo mà không cần phải học khoa Báo chí… Tất cả những điều đó đến từ quá trình lựa chọn và tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Con đường đại học không làm nên phẩm giá, không làm nên vị thế xã hội, không giúp bạn kiếm sống dễ dàng hơn. Bạn sẽ lãng phí 5 năm cuộc đời cho một sai lầm. Thế là quá nhiều! Trong 5 năm ấy, bạn có đủ thời gian để trở thành một đầu bếp hay một thợ may lành nghề, thậm chí là một doanh nhân thành công. Nghề nấu nướng và chuyên gia hóa sinh, có gì khác nhau về đẳng cấp? Nghề thợ may và nghề nghiên cứu mỹ thuật, có gì khác nhau về đẳng cấp? Các bạn chọn con đường đại học vì tất cả mọi người xung quanh bạn đều ngưỡng vọng nó. Các bạn đang đua đòi vào một căn nhà chật hẹp và gò bó bởi các quy tắc. Nếu muốn trở thành một nhà lý thuyết, các bạn có thể vào đại học và chìm đắm trong sách vở và tri thức. Nhưng những bạn trẻ đã và đang lao đầu vào cổng trường kia, bao nhiêu người yêu sách và quý trọng tri thức nhân loại? Trường đại học là nơi đào tạo ra những con người gìn giữ tri...

Read More
Dân chủ như một phần của nền văn hóa
Aug07

Dân chủ như một phần của nền văn hóa

Phạm Nguyên Trường dịch Doug Saunders, The Globe and Mail Đối với các nước phản dân chủ trên thế giới, đây là thời điểm quan trọng. Hai nước Cuba và Iran vừa có những bước đi nghiêm túc nhằm liên kết với thế giới dân chủ. Điều đó buộc họ phải hy sinh những thứ mà cách đây không lâu họ đã từng coi là quý giá. Tuy nhiên, còn lâu họ mới trở thành những nước dân chủ. Có hai quan điểm: Đây là một chiến thắng của những nhà độc tài, giờ đây họ đã được thế giới công nhận và có thể tiếp cận với các nguồn tài chính toàn cầu, hoặc đây là tín hiệu về sự dịch chuyển tới thế giới tự do hơn và thuần nhất hơn. Muốn hiểu được sự khác biệt thì đừng nhìn vào những gì chúng ta đã cung cấp cho những nước này mà hãy nhìn vào những việc họ đã làm để được thế giới công nhận. Cuba đã tìm cách thiết lập quan hệ bình thường với thế giới dân chủ trong suốt một phần tư thế kỷ qua, sau khi quan hệ thương mại và chính trị khép kín của nước này cáo chung cùng với sự sụp đổ của chế độ cộng sản ở Liên Xô. Để mở cửa – tuần trước Cuba đã tái lập quan hệ ngoại giao và thương mại với Hoa Kỳ – nước này đã phải hy sinh nhiều thứ từng làm cho nó trở thành quốc gia đặc biệt: Cho phép công dân tự do đi lại và tự do cư trú, công dân có quyền sở hữu tài sản tư nhân, có quyền kinh doanh trong nước và quốc tế, có bất đồng chính kiến mà không phải ngồi tù và ngày càng có nhiều bộ luật và quy phạm làm cho nước này tương đồng hơn với các các quốc gia tự do trên thế giới. Chế độ thần quyền của Iran không có lý do – đấy là nói theo nguyên tắc của cuộc đảo chính năm 1979 – để ký thỏa thuận hạt nhân với bốn nước dân chủ phương Tây, với Liên minh châu Âu, Trung Quốc và Nga, thoả thuận buộc nước này phải từ bỏ hầu hết các nguồn lực hạt nhân của mình, thường xuyên bị thanh tra và bị nước ngoài kiểm tra chặt chẽ trong vòng 15 năm tới. Nước này có thể không tham gia Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân (như Ấn Độ, Pakistan và Israel) và trở thành nhà nước khép kín...

Read More
10 đại học tốt nhất thế giới
Jul29

10 đại học tốt nhất thế giới

Việt Khôi chuyển ngữ, CTV Phía Trước Paul Muggeridge, World Economic Forum Cuối cùng thì Harvard đã lại giành vị trí đứng đầu trong bản xếp hạng mới nhất về đại học toàn cầu, xếp thứ hai là Stanford và tiếp theo là MIT. Danh sách, được đưa ra bởi Trung tâm Xếp hạng Đại học Thế giới, dựa trên tám thông số, bao gồm tỉ lệ cựu sinh viên giành được những giải thưởng quốc tế quan trọng hay giữ các vị trí CEO trong các công ty hàng đầu thế giới, và số lượng các bài báo nghiên cứu xuất hiện trong các tạp chí uy tín. Thứ tự như sau: 1. Đại học Harvard, Hoa Kỳ 2. Đại học Stanford, Hoa Kỳ 3. Học viện công nghệ Massachusetts Institute of Technology, Hoa Kỳ 4. Đại học Cambridge, Anh Quốc 5. Đại học Oxford, Anh Quốc 6. Đại học Columbia, Hoa Kỳ 7. Đại học California, Berkeley, Hoa Kỳ 8. Đại học Chicago, Hoa Kỳ 9. Đại học Princeton, Hoa Kỳ 10. Đại học Cornell Tám trong số mười trường đứng đầu thuộc về Hoa Kỳ, và hai chỗ còn lại do Anh Quốc nắm giữ. Sự thay đổi duy nhất so với danh sách năm 2014 là Đại học Cornell thay thế Đại học Yale ở vị trí thứ 10. Trung tâm Xếp hạng Đại học Thế giới cho hay đây là danh sách duy nhất không phụ thuộc vào điều tra và số liệu được gửi lên từ các trường đại học. Tất cả các danh sách xếp hạng khác đều phụ thuộc chủ quan vào số liệu mà các trường đại học gửi lên.  © 2007-2015 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC – www.phiatruoc.info Share on Facebook Scridb filterLike this:Like...

Read More
Tại sao các nước đang phát triển cần và muốn dân chủ
Jul27

Tại sao các nước đang phát triển cần và muốn dân chủ

Lê Duy Nam chuyển ngữ, CTV Phía Trước Carl Gershman, Chủ tịch National Endowment for Democracy Nhân dịp kỷ niệm lần thứ 50 của Ấn Độ vào năm 1997, Trung tâm Bghiên cứu các Xã hội đang Phát triển (CSDS) có trụ sở tại New Delhi đã tiến hành một cuộc khảo sát tầm quốc gia đánh giá quan điểm chung đối với nền dân chủ Ấn Độ. Các kết quả đã bác bỏ niềm tin phổ biến rằng người dân Ấn Độ đã mất niềm tin vào hệ thống dân chủ của đất nước. Ngược lại, giám đốc của CSDS Ashis Nandy đã viết, “Ngày nay, các hệ thống dân chủ được hưởng tính hợp pháp lớn hơn so với quá khứ. Người nghèo và người bị bóc lột bảo vệ dân chủ mạnh mẽ hơn các tầng lớp lãnh đạo.” Tính hấp dẫn của dân chủ, ông cho biết, nhờ một phần rất lớn vào niềm tin của Ấn Độ rằng tính toàn diện của nó cung cấp cách tốt nhất để đối phó với sự đa dạng sắc tộc, tôn giáo, ngôn ngữ, và khu vực đáng kinh ngạc của nước này. Người nghèo đặc biệt coi trọng dân chủ, theo Nandy, bởi vì họ tin rằng “lá phiếu của mình có trọng lượng” và họ dường như thích thú thực hiện nhượng quyền của mình bất chấp các nhà hảo tâm chuyên nghiệp trong các tầng lớp giàu có hơn – những người có những ý tưởng riêng của họ về những gì người nghèo cần. Trong khi cuộc khảo sát của CSDS và bình luận của Nandy chỉ tập trung tại Ấn Độ, chúng chứa một thông điệp quan trọng về tầm quan trọng của nền dân chủ cho nhân dân ở các nước đang phát triển khác trên thế giới. Tại thời điểm khảo sát ý kiến của Ấn Độ xuất hiện, Lý Quang Diệu và một số nhà lãnh đạo chính trị khác đã thúc đẩy lập luận rằng dân chủ là một hệ thống phương Tây không phù hợp với văn hóa châu Á. Luận điểm “giá trị châu Á” này đã nhận được sự lắng nghe tôn trọng trong giới lãnh đạo ở châu Á, Bộ Ngoại giao và các ấn phẩm phương Tây khác. Uy tín của nó đã được củng cố thêm bởi sức mạnh của các nền kinh tế Đông Á mà dường như cho thấy rằng các hệ thống dựa trên đảng chiếm ưu thế, các lãnh đạo vô trách nhiệm, và các tập đoàn lớn được chống lưng bởi nhà nước đưa ra một hướng...

Read More
Tài năng và vốn trong thế kỷ XXI
Jul16

Tài năng và vốn trong thế kỷ XXI

Phạm Nguyên Trường dịch Klaus Schwab, Project-Syndicate Khi những người hoạch định chính sách tài chính tìm cách thúc đẩy tăng trưởng kinh tế, hầu như bao giờ họ cũng tập trung vào việc tìm kiếm những biện pháp mới nhằm giải phóng đồng vốn. Mặc dù cách tiếp cận như thế có thể có hiệu quả trong quá khứ, nó có thể tạo ra nguy cơ là người ta sẽ không chú ý tới vai trò của người tài trong việc tạo ra và thực hiện những ý tưởng làm cho kinh tế tăng trưởng. Thật vậy, trong nền công nghệ thay đổi nhanh chóng và tự động hóa trên diện rộng sẽ diễn ra trong tương lai, những yếu tố quyết định – hoặc hạn chế đến mức làm tê liệt – sự cách tân, khả năng cạnh tranh và tăng trưởng dường như ít phụ thuộc vào vốn mà phụ thuộc nhiều hơn vào lực lương lao động có tay nghề cao. Các lực lượng địa chính trị, nhân khẩu và kinh tế liên tục tái định hình thị trường lao động. Công nghệ, nói riêng, đang làm thay đổi bản chất của công việc, làm cho tất cả các lĩnh vực và ngành nghề đều trở thành lỗi thời, đồng thời tạo ra những ngành nghề và công việc hoàn toàn mới. Theo một số tính toán, gần một nửa các ngành nghề hiện nay có thể sẽ được tự động hóa vào năm 2025. Người ta đang suy nghĩ về những thứ sẽ thay thế cho những ngành này, từ việc dự đóan những cơ hội mà chưa ai lường được tới những dự báo về tỷ lệ thất nghiệp cao, khi máy móc thay thế phần lớn lao động của con người. Đã thấy rõ những dấu hiệu đầu tiên của sự đổ vỡ. Tỷ lệ thất nghiệp trên toàn cầu đạt mức cao nhất từ trước tới nay: 212 triệu người, theo Tổ chức Lao động quốc tế (International Labor Organization – ILO) mỗi năm cần tạo ra thêm 42 triệu chỗ làm mới, đấy là nói nếu nền kinh tế thế giới muốn cung cấp công ăn việc làm cho số người mới tham gia vào thị trường lao động đang ngày càng gia tăng. Trong khi đó, năm ngoái, 36% người sử dụng lao động trên toàn thế giới nói rằng có khó khăn trong việc tìm kiếm người tài, đây là tỷ lệ cao nhất trong bảy năm vừa qua. Muốn giải quyết sự không tương thích giữa cung và cầu như thế, các chính phủ, các nhà lãnh...

Read More
Chế độ nhân tài là gì?
Jul11

Chế độ nhân tài là gì?

Theo Wisegeek Dịch bởi Nguyễn Quang Thành tích được khen thưởng Là một hình thức chính phủ, chế độ nhân tài tìm kiếm những người có khả năng và phẩm chất/ bằng cấp tốt nhất, bao gồm giáo dục, và nó tưởng thưởng những người thực hiện tốt. Việc xác định những người có những khả năng nhất định nào đó có thể được thực hiện thông qua trắc nghiệm với các tài liệu giáo dục, xem xét mức độ kinh nghiệm và các loại đánh giá khác – hoặc kết hợp tất cả các đánh giá này. Một số nhà phê bình nói rằng hình thức chính phủ này có tính phân biệt đối xử cao vì nó có thể tự động làm bất tín nhiệm một số người có những kỹ năng làm việc nhưng được thông minh cho lắm hoặc không có học vấn như những người khác. Ưu điểm và nhược điểm Tại Singapore chẳng hạn, một số trẻ có thể được tạo điều kiện và đặt mục tiêu bồi dưỡng nhiều hơn ở một độ tuổi cụ thể, dựa trên năng khiếu. Có thể, trong một số trường hợp, các em có thể không được tự do lựa chọn con đường sự nghiệp của riêng mình hoặc không được tiếp xúc với tất cả các tùy chọn có thể có. Trong trường hợp như vậy, một chế độ nhân tài có thể hạn chế sự phát triển toàn diện của cá nhân. Sự đánh đổi trong những tình huống này là những người được lựa chọn để được giới thiệu vào chương trình này có khả năng sống một cuộc sống đặc quyền, không bao giờ phải thiếu thốn bất cứ điều gì. Người dân ở một chế độ nhân tài thường đi theo con đường kinh qua các cấp chính quyền cấp thấp, tích lũy kinh nghiệm trong khi họ tiến lên. Về một số phương diện, điều này có thể không có nhiều khác biệt so với các nhân viên chính phủ cấp thấp trong các thiết chế khác: tích lũy kinh nghiệm và làm việc liên tục để thăng cấp bậc, rồi dần dần được trao trách nhiệm lớn hơn theo thời gian. Khả năng thăng tiến không bị giới hạn Không giống như các hình thức chính phủ khác, trong chế độ nhân tài, thường là không có giới hạn để một người có thể thăng tiến đến mức nào. Trong các loại hình chính phủ khác, sau khi một quan chức đạt đến một cấp bậc nhất định, người đó chỉ có thể được thăng tiến do chỉ định/...

Read More
Dân chủ xã hội: Một cách nhìn mới
Jul11

Dân chủ xã hội: Một cách nhìn mới

Việt Khôi chuyển ngữ, CTV Phía Trước Kemal Derviş, Project-Syndicate ISTANBUL – Giờ đây, khi kinh tế thế giới đang thực hiện những sự chuyển mình mang tính nền tảng thì công nhân toàn cầu đang bị đặt dưới một áp lực khổng lồ. Cụ thể, tại những quốc gia có nền kinh tế phát triển, chính sách xã hội phải thay đổi nhằm cung cấp sự hỗ trợ cần thiết cho những nhóm thu nhập thấp, đồng thời phải kích thích tăng trưởng và cải thiện đời sống. Cái áp lực đó liên tục và không thể nào thoát ra được. Tại Hoa Kỳ, thu nhập (sau khi điều chỉnh lạm phát) cho đàn ông với bằng cấp ba giảm 21% từ năm 1979 cho tới 2013. Tại phần đông châu Âu, nơi có bảo hộ tiền lương mạnh mẽ hơn, tỉ lệ thất nghiệp tăng không phanh, đặc biệt kể từ khi khủng hoảng đồng euro năm 2008. Đức và một số quốc gia Bắc Âu là trường hợp ngoại lệ; tuy nhiên, thị trường lao động Đức còn tồn tại một phân khúc công việc phổ thông, lương thấp khá lớn. Điều đưa đẩy xu hướng này chính là sự thay đổi bản chất công việc. Để bắt đầu, các ngành dịch vụ đã chiếm được ưu thế trên toàn cầu, đặc biệt là tại các quốc gia phát triển. Từ năm 1970 cho tới năm 2012, tỉ phần GDP của nhóm ngành dịch vụ tại các quốc gia trong tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế OECD đã tăng từ 53% lên 71%. Công nghệ mới và các cỗ máy thông minh không chỉ thay thế nhiều loại hình công nhân ở các các khu vực dịch vụ và sản xuất; chúng còn hỗ trợ sự trỗi dạy của một mô hình kinh doanh mới, ở đó các cá nhân thực hiện (phần lớn các dịch vụ được trả lương thấp) các công việc trong các mạng lỏng lẽo, thay vì các kiểu nhân viên cống hiến cho các tổ chức có cấu trúc như trước đây. Ví dụ, dịch vụ đi chung xe của Uber hiện giờ có 162,000 xe hoạt động chỉ tính riêng tại Hoa Kỳ và đang thay thế dần dịch vụ taxi truyền thống. Công ty khởi nghiệp Handy hi vọng rằng ứng dụng tương tự của họ sẽ đạt được thành công tương tự trong việc kết nối khách hàng tới những người cho thuê độc lập hiện đang cung cấp nhiều dịch vụ nhà cửa khác nhau. Khi công nghệ chạy đua tiến về phía trước...

Read More
%d bloggers like this: