Tuổi Thơ Của Em
Jun03

Tuổi Thơ Của Em

Dzu Ka Ka Theo Facebook Dzu Ka Ka  Tuổi thơ của em đâu? Trên ga tàu, đầu đường hay xó chợ? Em sớm thành kẻ lưu manh tạm bợ, Lừa gạt người kiếm lấy những bữa ăn. Trẻ em chơi trên bãi biển Việt Nam. Nguồn: suzannechater.com Làm sao em có thể hiểu rằng: Tuổi thơ em đã chết Từ khi em mới lọt lòng. Tâm hồn em là khoảng trống không, Khi em nhìn về biển cả. Anh về quê hương từ nơi xa lạ Biển chiều nay có lắm trẻ ăn mày. Em chính là tổ quốc của tương lai, Một viễn cảnh khốn cùng đốn mạt. Nhưng … Em hãy ngước lên với mái đầu ngơ ngác, Bằng trái tim đã khô máu con người, Cùng tâm hồn, thể xác tả tơi; Vì em vốn là giống nòi Lạc Việt. Em phải biết, em cần phải biết: Bốn nghìn năm con cháu tiên rồng Dù thế nào vẫn yêu lấy non sông, Để xứng danh cùng người tiên cổ. Bốn nghìn năm với vô vàn thống khổ Những thăng trầm, hạnh phúc – đau thương Những rẽ chia, phân cách đoạn trường. Vẫn còn đó khí hùng và nhân nghĩa. Hôm nay em sống cuộc đời mộ địa Trên quê hương đã rách nát tình người. Bị khinh thường, xua đuổi khắp nơi nơi Em chỉ có hạnh phúc là … hy vọng. Không phải đâu em, đó không là cuộc sống! Dân tộc này không muốn rẽ chia, Quê hương không là nơi sống lọc lừa, Đất nước không là nhà tù u tối. Em không phải là một người có lỗi, Trái tim em không mang tội bao giờ, Tâm hồn em vẫn trong sáng ngây thơ. Rồi một ngày kia, chính em sẽ hỏi Rồi một ngày kia, chính em sẽ nói Rồi một ngày … em sẽ hiểu vì sao? Một ngày kia, những giọt máu đào Sẽ chảy về tim nuôi mạch sống. Một ngày kia, trên bầu trời lồng lộng Ánh sáng bừng lên soi em đến tương lai. Rồi một ngày, có thể ngày mai Tâm hồn em phục sinh và khôn lớn! Ôi biển chiều nay sao còn dữ tợn Đưa đẩy cuộc đời và xô ngã cả giấc mơ? (Kỷ niệm mùa hè 2002 tại bờ biển Mỹ Khê)   Share on Facebook Scridb filterLike this:Like...

Read More
Chiều cát bụi
May20

Chiều cát bụi

Ngân Giang Theo: thivien.net Giờ đây gió lộng sa trường  Xiêm y danh tướng còn vương mảnh đời.  Xác ở đây mà hồn ở đâu ?  Cỏ cây năm cũ đã phai màu,  Đất lầm gió loạn dồn thương nhớ  Bọn chúng ta về giữa bể dâu!  Ngừng ngập đôi chiều câu chuyện cũ  Bẽ bàng vạn thuở mảnh trăng thâu;  Có bầy chim nhỏ rời biên cảnh  Cánh bạt kinh thành, xót lẫn nhau.  Để những đêm dài chuông Trấn Quốc  Vẫn đều dều rót điệu thê lương,  Để những đêm vàng trăng Tháp cũ  Vẫn rầu rầu nhớ nẻo biên cương…  Tới đây, cười, khóc tôi như bạn  Cơm áo qua ngày, thẹn nắng sương;  Bút dẫu tô ngời thành quách cũ  Tình còn giữ mãi ở muôn phương.  Cai Hạ vẫn ngờ hồn chiến bại  Giờ nào còn nhớ địch Trương Lương ?  Trắng đêm thuở ấy người danh tướng  Có trắng mái đầu của bốn phương ?  Nàng trở gót, cười say cát bụi  Cuốc kêu ngày vắng lạnh sông hồ;  Bóng hình dẫu tạm chia hai lối  Tâm sự cũng là dệt gấm thơ!  Riêng buồn ngọc, đá xô nghiêng ngả  Danh sĩ, giai nhân lỡ sống còn;  Máu lửa khoan reo, ngừng chút đã!  Thuở thanh bình hỡi! Nẻo hoàng hôn…  Ở đây đất loạn người thua vật  Cuối ải đầu thành sống lắt lây.  Có chốn bên đèn mươi giọt lệ  Lại nơi lữ quán nửa chiều say Ngân Giang (Đề “Tặng các bạn đồng điệu Hà Nội”)  Share on Facebook Scridb filterLike this:Like...

Read More
“Đây thôn Vĩ Dạ”  – thực hay là ảo, đời hay là mộng?
Apr11

“Đây thôn Vĩ Dạ” – thực hay là ảo, đời hay là mộng?

Linh Sơn CTV Phía Trước Với Hàn Mặc Tử khi cảm nhận thơ nếu chỉ dùng lí trí tỉnh táo và tư duy phản ánh luận để soi rọi xem ra sẽ giết đi nhiều giá trị thẩm mĩ trong sáng tác của ông. Cứ nhắc đến Đây thôn Vĩ Dạ là nhiều người lại cho rằng đó là bài thơ ca ngợi xứ Huế thơ mộng, sông Hương huyền ảo. Với tôi, nếu tên bài thơ có đổi thành Đây thôn An Lạc hay Đây thôn xyz…bài thơ vẫn không bị kết án là phản ánh sai hiện thực. Bởi Vĩ Dạ chỉ là một cái cớ, một xuất phát điểm của đời thực để ảo ảnh thăng hoa. Căn cứ vào một số tài liệu, người ta cho rằng bài thơ được gợi cảm hứng từ mối tình của Hàn với một cô gái quê ở Vĩ Dạ, bên dòng sông Hương. Vì cảm thương lúc thi sĩ buồn tủi trong bệnh tật, nàng đã gửi vài tấm bưu ảnh chụp về thôn Vĩ, kèm theo vài lời trách móc.  Rất có thể điều đó đã là chất men xúc tác để bài thơ này ra đời. Song, nếu cảm thụ thơ ca mà chịu gò ép bởi yếu tố tiểu sử, đời thực đôi khi sẽ thành ra khuôn sáo. Bởi thơ có quy luật hình thành và vận động của riêng nó. Bỏ qua yếu phi văn học như thế này để đi sâu vào thế giới biểu tượng thì mới đúng nghĩa là cảm thụ thơ ca. Sao anh không về chơi thôn Vĩ ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Ở khổ thơ đầu này có lẽ không ai có thể chối cãi được, dĩ nhiên hình ảnh ấy được gợi lên là nói về thôn Vĩ. Nhưng chưa chắc những chất liệu đó là lấy từ thôn Vĩ. Cái đáng bàn ở đây là những hình ảnh đó từ đâu mà có. Do Hàn trực tiếp nhìn thấy chăng? Không thể, bởi khi ông viết bài thơ này Hàn đang trong cảnh bệnh nặng, không thể về thôn Vĩ. Hay đó là hồi quang của kí ức? Tức Hàn hẳn đã từng đi đến thôn Vĩ. Nhưng xét đến cùng dù hiểu theo nghĩa nào thì ta cũng đã bị hai chữ hiện thực ám ảnh đến không có lối thoát. Trong cơn đau triền miên, trong nỗi choáng ngợp của cõi lòng u sầu, bi lụy, thần trí chìm mờ, những ảo ảnh của tiềm thức...

Read More
Hồn thơ Hồ Xuân Hương ở Việt Nam
Mar24

Hồn thơ Hồ Xuân Hương ở Việt Nam

Lý Lan dịch, Tia Sáng Taneum Labyrinth* Khi đọc lại nữ thi sĩ tài hoa này vào những ngày cuối cùng ở Việt Nam, tôi đã cảm nhận một sự xung đột giữa tôi trước và tôi sau hành trình này. Những nhận định trước đây của tôi về sự khác biệt của đất nước này bốc hơi hết khi chúng chạm vào cảnh trí làm ngẩn ngơ con người và hồn thơ lai láng của Việt Nam. Tôi nhận ra khoảng cách không phải là khác biệt có ý nghĩa lớn lắm. “Ơ hay, cảnh cũng ưa người nhỉ Ai thấy, ai mà chẳng ngẩn ngơ” Cảnh thu – Hồ Xuân Hương. Bảy tháng trước khi đặt chân lên đất Việt Nam, một giáo sư ý tứ đưa tôi một quyển thơ. Thoạt đầu tôi chẳng biết làm gì với món quà của thầy; một cuộc du hành qua một đất nước mà mấy chục năm trước chúng tôi đã đối đầu trong chiến tranh, và một bài học lịch sử khái quát qua lăng kính thơ ca, nghệ thuật mà tôi yêu thích nhứt. Thầy biết rõ tác phẩm của Hồ Xuân Hương và cam đoan với tôi Việt Nam là một xứ sở thơ ca hơn là một địa danh của cuộc chiến đã thuộc về lịch sử. Tôi còn nhớ cảm giác không an tâm lắm về cuộc phiêu lưu này. Tôi mang bản dịch tập thơ Hồ Xuân Hương về nhà trong mùa hè, lần giở qua các trang sách để tìm hiểu Việt Nam. Taneum ở Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam, Hà Nội – Ảnh: Brooke Warren Cuối cùng khi tôi tự mình hòa nhập vào thành phố Hồ Chí Minh, tôi cố gắng tập trung vào sự khác biệt giữa Việt Nam và Mỹ. Mỗi khi quẹo qua những góc phố, lách đi giữa đám xe gắn máy và mỉm cười với những những người bán hàng thân thiện trên lề đường, tôi thu thập chất liệu thơ ca cho mình. Tôi muốn hiểu cái gì khơi dậy cảm hứng thơ ca ở Việt Nam, ngoài những nguồn cảm hứng thông thường giống những nơi khác, để tôi có thể hiểu được văn học Việt Nam độc đáo như thế nào. Tôi cố gắng lắp ráp những mẩu kinh nghiệm với nhau để có câu trả lời. Dù vậy sau mấy tuần lễ lời giải đáp vẫn chưa có. Trong một quán café giữa công viên tôi đã gặp một nhóm nhà thơ nữ: Trầm Hương, Nguyệt Phạm, Trần Lê Sơn Ý, và Lý Lan. Trong lúc café nhỏ từng giọt...

Read More
Đã đến lúc
Feb14

Đã đến lúc

Chu Ngu Phu [*] Đã đến lúc, hỡi nhân dân Trung Quốc! Đã đến lúc. Quảng trường này là của mọi người. Đôi chân là của bạn Đã đến lúc tiến ra Quảng trường và thực hiện sự lựa chọn của mình. Đã đến lúc, hỡi nhân dân Trung Quốc! Đã đến lúc. Bài hát là của mọi người. Từ cổ họng của chính bạn Đã đến lúc cất lên bài hát trong tim mình. Đã đến lúc, hỡi nhân dân Trung Quốc! Đã đến lúc. Trung Quốc là của mọi người. Từ ý chí của chính bạn Đã đến lúc Trung Quốc sẽ ra sao, bạn chọn. ____________ * Chu Ngu Phu, cựu chiến binh, nhà hoạt động dân chủ Trung Quốc, bị án bảy năm tù do cáo buộc phạm tội “lật đổ chính quyền” vì đã viết một bài thơ. Bài thơ được trích lại từ bài báo “This is the poem that got a Chinese activist seven years in jail” (Đây là bài thơ khiến một nhà hoạt động dân chủ Trung Quốc chịu bảy năm tù) đăng trên The National Post do Anh Hoàng dịch lại và đăng trên Bauxite Việt Nam. Share on Facebook Scridb filterLike this:Like...

Read More
Hẹn Hội Lim
Feb09

Hẹn Hội Lim

Náo nức hẹn hò  với Hội Lim Yếm thắm, quai thao mải miết tìm Ngồi tựa mạn thuyền người đâu vắng Bèo dạt mây trôi  áng hoa chìm Tiếng xưa luyến láy  “người ơi …ở” Giọng mới mênh mang “ khách đừng về” Đến hẹn lại lên lời day dứt Quan họ tan rồi vẫn bặt tin. Huệ Anh tặng Phía Trước Share on Facebook Scridb filterLike this:Like...

Read More
Thơ Đinh Hùng – Từ tình yêu tuyệt đối đến sự thăng hoa dục vọng
Jan21

Thơ Đinh Hùng – Từ tình yêu tuyệt đối đến sự thăng hoa dục vọng

Hà Thủy Nguyên Nguồn: nghethuatyeu.net Có lẽ Hoài Thanh, Hoài Chân và nhiều nhà phê bình sau này không thể chịu được sự mãnh liệt trong những thang bậc tinh thần của Đinh Hùng. Trong khi các nhà thơ tình thời bấy giờ như Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử say sưa với vẻ đẹp của người con gái trần thế thì Đinh Hùng đi tìm một người “kỳ nữ” không bao giờ có thật. Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết Rợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân Ta gần em, mê từ ngón bàn chân Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão Đinh Hùng là hồn thơ mang vẻ đẹp của những cảm xúc, khát vọng nam tính nhất trong số các nhà thơ Việt Nam hiện đại. Là một nhà thơ xuất hiện vào những năm 40 của thế kỷ 20 nhưng có một điều lạ lùng là không thấy tên tuổi của ông được nhắc đến trong “Thi nhân Việt Nam”. Có lẽ Hoài Thanh, Hoài Chân và nhiều nhà phê bình sau này không thể chịu được sự mãnh liệt trong những thang bậc tinh thần của Đinh Hùng. Trong khi các nhà thơ tình thời bấy giờ như Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử say sưa với vẻ đẹp của người con gái trần thế thì Đinh Hùng đi tìm một người “kỳ nữ” không bao giờ có thật. Bài liên quan Thơ Bích Khê – Sự Tinh Khiết của Tính Dục Vẫn là một dạng phức cảm Pigmalion giống Bích Khê, một cảm giác thiếu hụt vì không một người con gái nào ở cõi trần có thể sánh với nàng thơ – “kỳ nữ”, nhưng Đinh Hùng không đi tìm một hình bóng thần thánh, mà ông muốn quay trở về tìm lại trong quá khứ một “người con gái thiên nhiên”. Bởi vậy, mà người ta bắt gặp trong thơ ông rất nhiều những từ như “man rợ”, “man dại”… Loài người trải qua ba giai đoạn của diễn trình nhân loại:  hoang dã (sauvagerie – sự mông muội), man dã (barbarie – thời dã man, nhưng nhiều người hiểu nhầm từ này theo nghĩa tàn bạo) và văn minh (civilization). Cái thời mà Đinh Hùng mong muốn được quay trở về chính là thời man dã, khi con người vẫn vừa có vẻ đẹp của sự hồn nhiên tựa muôn loài, lại vừa có chiều sâu thần bí mà thời văn minh với sự phát triển của vật chất đã làm lu mờ. Chúng tôi gặp nhau bên dòng suối ngọt Làm đôi người cô độc...

Read More
Thơ Bích Khê: Sự tinh khiết của tính dục
Jan12

Thơ Bích Khê: Sự tinh khiết của tính dục

Hà Thủy Nguyên Nguồn: Nghệ Thuật Yêu Vẻ gợi dục trong thơ ông đẹp một cách thần thánh, khiến nhưng kẻ trần tục không thể chiếm hữu nổi. Có lẽ bởi vậy mà ông ít khi sử dụng những động từ mang sắc thái của sự chiếm đoạt hay cố gắng giao hòa. “Mộng? Thiên tài: Trên hỗn độn khỏa thân Đẹp tỉ mỉ, hỡi rung động truyền thần!” Người ta nói rằng cho đến tận bây giờ, những ý thơ của Bích Khê vẫn còn quá mới với người Việt. Có lẽ bởi vậy, không có nhiều người yêu thơ có thể tiếp cận được với thế giới thơ của chàng thi sĩ mong manh này. Họ gần như bỏ quên ông suốt từ những năm 1945 đến giờ, chỉ tới khi người ta bắt đầu nhắc về tính dục trong văn chương thì “những tờ thơ nát đầy hơi hám” của ông mới được “tay khách đa tình … chuyển trao”. Có một sự kỳ lạ trong vấn đề tính dục trong thơ ông, khác hẳn với những nhà thơ bị thứ ẩn ức này ám ảnh! Nếu dục vọng trong thơ Vũ Hoàng Chương là sự say sưa hoan lạc, ở Đinh Hùng là sự đeo đuổi toàn bích một cách dữ dội, ở Hoàng Cầm là nỗi ám ảnh tuyệt vọng, hay ở nhà thơ nữ những năm cuối thế kỷ 20 như Vy Thùy Linh là sự khao khát đam mê… thì trong thơ Bích Khê, nó đẹp thần thánh tựa bức tượng nữ thần Venus ở Milo vậy. Tôi nói làm sao – Cái đẹp câm, Đẹp trong pho tượng xuất ra thần Một con người mộng – con người mộng Trễ nải thanh tân biếng nhác thầm. Bức tượng Vệ Nữ ở Milo Nói một cách khác, tính dục trong thơ Bích Khê mang sắc màu của sự tinh khiết. Không phải ngẫu nhiên mà màu ưa thích của Bích Khê chính là màu trắng – thứ màu sắc tinh khiết nhất. Đó là ám ảnh của những sắc trắng: sắc trắng trong vẻ đẹp của mỹ nữ: Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm? hay Tràng cánh trắng biến ra da thịt tuyết; sắc trắng dòng “tinh huyết” của một chàng đồng nam: Với đôi dòng suối sữa trắng như tinh hay Mộng rớt đêm nay như chất ngọc. Vẻ gợi dục trong thơ ông đẹp một cách thần thánh, khiến nhưng kẻ trần tục không thể chiếm hữu nổi. Có lẽ bởi vậy mà ông ít khi sử dụng những động từ mang sắc thái của sự chiếm đoạt...

Read More
%d bloggers like this: