Giáo dục Việt Nam: Đôi điều suy nghĩ!

Hoa Phượng Đỏ
TCPT số 4

Cách đây không lâu đọc qua thông tin về kết quả Tốt nghiệp PTTH 2006-2007 trên một vài trang báo điện tử, tôi thật sự bất ngờ khi thấy tỉ lệ đậu thấp như vậy. Bất ngờ ở đây là so với kết quả những năm trước chứ kết quả như vậy không có gì bất ngờ với thực trạng nền giáo dục ở nước ta. Năm nào cũng với những con số trên 90% đỗ tốt nghiệp, đáng để các nước công nghiệp phát triển mạnh nhất Thế giới phải kinh ngạc. Dẫu có thể dự báo từ trước, song kết quả thi tốt nghiệp THPT năm nay hẳn vẫn làm sững sờ nhiều nhà quản lý giáo dục và dư luận. 1/3 thí sinh trượt tốt nghiệp trên cả nước, có tỉnh chỉ vẻn vẹn 14% đỗ, thậm chí nhiều trường không có một học sinh nào đỗ tốt nghiệp. Vậy con số 98, 99% đỗ tốt nghiệp THPT trong hàng thập kỷ qua là gì?

Giải pháp nào cho một lượng lớn học sinh trượt tốt nghiệp vừa qua? Chất lượng của hàng loạt bằng cấp từ Cao đẳng đến Đại học và thậm chí cao hơn nữa liệu có đảm bảo?

Đây là năm đầu tiên ngành giáo dục thực hiện « Hai không »: không tiêu cực trong thi cử và không chạy theo thành tích. Phải chăng sau một thời gian dài ngủ quên trong giấc mơ thành tích, bây giờ người ta mới giật mình tỉnh giấc? Cả xã hội Việt Nam đang trong trào lưu chạy theo các loại bằng cấp hư danh.


Nhiều người đã nói tới quy trình đào tạo tại chức và bổ túc thực chất là ghi danh, nộp tiền và lấy bằng. Bằng tại chức chỉ thực sự có ý nghĩa với người đã được ngân sách trả lương (tức là thuộc biên chế nhà nước). Rất ít người nhờ bằng tại chức mà xin được việc làm. Còn ở phổ thông thì tình trạng học sinh lười học, chây ỳ ngày càng phổ biến. Hành vi quay cóp, gian lận ngày càng ngang nhiên công khai đến mức học sinh có học lực giỏi khi đi thi cũng mang phao. Học sinh yếu kém lại nhìn tài liệu rất giỏi. Buồn thay khi có nhiều trường hợp giáo viên, cán bộ coi thi chính là những người tiếp tay cho hành vi sai trái này.

Hiện nay xã hội lại đang có phong trào người người học bổ túc, nhà nhà học tại chức. Hầu hết các kiểu học này chỉ là cho hợp lệ bởi những người này sau khi tốt nghiệp sẽ ra làm «quan», lãnh đạo những người khác. Liệu với khả năng kém cỏi như thế, đất nước chúng ta sẽ đi về đâu? Trong khi đó, những học sinh, sinh viên học phổ thông và đại học chính quy không được sử dụng đúng người đúng việc. Chỉ khi nào xã hội biết trân trọng những người có năng lực thật sự, mạnh dạn loại bỏ những cán bộ không có năng lực thì giáo dục mới phát triển được.

Tuy thế, tôi dám khẳng định một điều với bạn rằng, hiếm đất nước nào trên Thế giới học sinh phải đi học ngoài giờ nhiều như ở nước ta. Nào là học thêm, học bồi dưỡng, học phụ đạo, … thôi thì đủ thứ phải học. Những lớp luyện thi

Vì lợi ích trăm năm trồng người

Đại học bắt đầu từ 5 giờ sáng đến tận gần 10 giờ đêm. Ngay cả những em nhỏ mẫu giáo chuẩn bị vào lớp một cũng phải đi học thêm để luyện đọc, luyện viết. Tất cả đều xuất phát từ tâm lý của cha mẹ, thấy con người ta học, sợ con mình không học ắt sẽ thua con người ta, rồi sợ thầy cô trù dập.

Đôi khi, cho con cái đi học thêm còn là cách cha mẹ nhờ thầy cô trông con hộ vì xã hội chưa thực sự có các hoạt động vui chơi, giải trí thích hợp đối với mọi lứa tuổi. Thương thay cho các em nhỏ bị đánh mất phần nào tuổi thơ! Lẽ ra ngày hè các em phải được nô đùa cùng bạn bè trong các trò chơi chứ không phải miệt mài ở các lớp học thêm. Nhưng liệu học nhiều như thế thì trình độ, khả năng sáng tạo của chúng ta có cao hơn học sinh, sinh viên những nước tiên tiến khác?

Có lẽ chúng ta chưa đủ tự tin để trả lời câu hỏi này. Những giải thưởng Quốc tế chỉ là bề mặt của « tảng băng trôi ». Rõ ràng là bằng cấp của chúng ta không được Thế giới công nhận. Thật đáng buồn thay!

Vậy làm thế nào để cải cách nền giáo dục nước nhà đây? Giải pháp thì nhiều song không thể một sớm một chiều thực thi ngay được. Điều quan trọng là phải thay đổi cách nhìn nhận vấn đề của toàn xã hội. Dù sao cũng cám ơn Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, người đã có công trong bước đầu cải cách nền giáo dục; người đã mạnh dạn nhìn thẳng vào thực tế, nói và làm những điều không phải ai cũng dám. Vâng, cuộc sống vẫn đẹp! Đó là chân lí! « Nhưng nó đẹp không phải vì những tồi tệ trộn lẫn trong nó. Nó đẹp nhiều hơn bởi sự nói thật của chúng ta ».

S

Download TCPT số 4

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

Trackbacks/Pingbacks

  1. Lượm lặt tin | Dahanhkhach's Blog - [...] Giáo dục Việt Nam: Đôi điều suy nghĩ! (Phía [...]

Leave a Reply

%d bloggers like this: