Kiểm soát và cân bằng là gì?

Nguyễn Quang dịch từ WiseGeek
Trích từ Một góc của tôi

Nhiều chính phủ và các tổ chức được thiết lập bằng cách sử dụng một hệ thống kiểm soát và cân bằng, còn được gọi là phân chia quyền lực. Mục đích của cấu trúc này là để phân phối quyền lực, đảm bảo rằng một chính phủ không trở thành độc đoán. Một trong những ví dụ kinh điển nhất được tìm thấy trong Hiến pháp Hoa Kỳ, thiết lập ba ngành chính phủ và vạch ra quyền hạn của mỗi ngành. Theo hệ thống này, không có một ngành nào có quyền lực tối thượng, và mỗi ngành thực thi nhiệm vụ có hiệu quả nhất khi nó hoạt động vì lợi ích tốt nhất của quốc gia.

Tại Hoa Kỳ, có ba ngành của chính phủ. Ngành hành pháp bao gồm Văn phòng Tổng Thống. Ngành lập pháp bao gồm Hạ viện và Thượng viện, được gọi chung là Quốc Hội. Cuối cùng, ngành tư pháp bao gồm hệ thống Tòa án Tối cao. Mỗi nhánh có những quyền hạn nhất định, và mỗi nhánh cũng có thể ảnh hưởng đến các hành động của một nhánh khác. Phân chia quyền lực nhằm để bảo vệ quá trình dân chủ.

checkandbalance

Ngành lập pháp đề xuất dự luật và thông qua dự luật để thành luật. Nhánh hành pháp có thể chọn phủ quyết dự luật, và Tòa án Tối cao cũng có thể vô hiệu dự luật, nếu dự luật được coi là trái với hiến pháp. Dưới hệ thống kiểm soát và cân bằng, Quốc hội có thể gạt bỏ một quyền phủ quyết, hoặc thông qua một luật mới đáp ứng được yêu cầu Tòa án Tối cao. Những kiểm soát này đối với Quốc hội đảm bảo rằng ngành lập pháp thúc đẩy phúc lợi của đất nước.

Ngành tư pháp diễn giải pháp luật. Tư pháp bao gồm một ban thẩm phán do Tổng thống bổ nhiệm và Thượng Viện phê chuẩn. Nghành này cũng giải thích và bảo vệ Hiến pháp, và bị ràng buộc theo quy định của pháp luật ngành này chống những luật đi ngược lại mục đích của Hiến pháp. Những hành động của ngành tư pháp được kiểm tra thông qua quá trình bổ nhiệm, và các thẩm phán giữ cương vị của mình với điều kiện hành vi tốt, nghĩa là lạm dụng quyền lực sẽ dẫn đến bị loại bỏ khỏi chức vị.

Ngành hành pháp đóng vai trò nguyên thủ quốc gia, chỉ huy quân sự và bổ nhiệm chính trị. Hành pháp có quyền phủ quyết đối với ngành lập pháp, và phó Tổng Thống là Chủ tịch Thượng viện. Các thành viên của ngành tư pháp được chỉ định bởi ngành hành pháp, ngành hành pháp cũng có thể ra lệnh ân xá. Về phía mình, Quốc hội có thể xác định rằng một vị tổng thống là không thích hợp để tại nhiệm và loại bỏ Tổng thổng, và Chánh án Tòa án tối cao sẽ trở thành người đứng đầu của Thượng viện trong quá trình tố tụng.

Hệ thống kiểm tra và cân bằng phân chia quyền lực, thay vì tập trung vào một chỗ. Vô cùng khó khăn để phá vỡ hệ thống đó, và điều này đảm bảo lợi ích của người được thực hiện. Nhiều chính phủ và các tổ chức khác đã đưa vào một cấu trúc tương tự như thế trong hệ thống quản trị của họ để duy trì sự liêm chính của các nhà lãnh đạo của họ.

 

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

Leave a Reply

%d bloggers like this: