Lấy lại từng tấc đất bằng chính lòng yêu nước – TCPT số 36

Từ ngàn xưa, ý thức bảo vệ chủ quyền lã nh thổ đã ăn sâu vào  ý thức hệ của người dân đất Việt. Chỉ cần một tấc đất tổ quốc bị xâm phạm, người dân ta sẵn sàng hi sinh tính mạng để dành lại. Hai câu thơ của Lý Thường Kiệt vẫn còn vang dội trên chiến tuyến sông Như Nguyệt:

“Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành định phận tại sách trời”

Hay Nguyễn Trãi cũng đã khẳng định trong “Bình Ngô Đại Cáo” rằng:

“Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác.”

Thế nhưng hiện nay, nhiều mảnh đất vùng biên giới hay hải đảo xa xôi đều đang bị xâm phạm nghiêm trọng. Trong khi ấy, những công dân Việt – những người chủ của thế kỷ 21 – không ít lần đã bị cấm bày tỏ lòng yêu nước một cách công khai.

Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi . Ảnh: Tranhdongviet.com

Một hình hài không còn toàn vẹn

Đất nước ta từ khi chỉ là những tộc người sống rải rác theo lưu vực sông Hồng, trải qua 2000 năm dựng nước và giữ nước, cha ông ta mở mang bờ cõi, đã tạo nên hình hài của tổ quốc – hình chữ S. Lịch sử nước ta được ghi dấu bởi những cuộc chiến bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ: Thục Phán An Dương Vương xây thành Cổ Loa, khởi nghĩa Bà Trưng, Bà Triệu, Mai Hắc Đế, Bố Cái Đại Vương, cho đến sau này là Ngô Vương Quyền đuổi quân Nam Hán, nhà Lý đánh tan quân Tống, triều Trần ba lần dẹp giặc Nguyên Mông, Quang Trung quét sạch 20 vạn quân Thanh… Chính bởi tinh thần yêu nước ấy mà một dân tộc nhỏ bé như chúng ta có thể đương đầu với sự đe dọa của các cường quốc lớn hơn. Chính quyền phương Bắc xưa kia thực hiện chính sách hãm phu hiếp phụ nhằm mục đích xóa sổ giống nòi dân Việt, nhưng mỗi đứa trẻ được sinh ra đời đều được mẹ chúng dạy về nguồn gốc của mình. Và đến ngày hôm nay thì nguồn huyết mạch ấy vẫn chảy…

Sau nhiều thế kỷ chia cắt – hết tan lại hợp – cho đến nay, đất nước ta đã có được toàn vẹn lãnh thổ. Tuy nhiên, từ những năm cuối thập kỷ 90 thế kỷ 20, trong dư luận có những nguồn thông tin không chính thức về nhiều mảnh đất bị mất. Chúng ta đã mất mũi Lũng Cú, chúng ta đã mất thác Bản Dốc, chúng ta đã mất Hoàng Sa- Trường Sa… Thế nhưng báo chí chính thống trong nước lại không hề nhắc đến việc này. Mới trong năm 2008-2009, mượn việc khai thác Bauxite ở Tây Nguyên, Trung Quốc đưa dân quân vào lập ấp gây một mối đe dọa về an ninh quốc gia. Nhưng trả lời cho những thắc mắc của dư luận, nhà nước chỉ đáp gọn một câu rằng: Đó là chiến lược phát triển kinh tế của Đảng và chính phủ! Nếu chỉ đơn thuần có vậy, tại sao không sử dụng công nhân Việt Nam mà lại phải là công nhân Trung Quốc để khai thác Bauxite, tại sao phải lập ấp biệt lập khu Trung Hoa tại khu vực khai thác, tại sao phải chặn những trang web bình luận về vấn đề này như trang Bauxite Việt Nam của học giả Nguyễn Huệ Chi và một số trí thức trong nước. Chứng tỏ những thông tin về việc xâm phạm lãnh thổ không thể chỉ là những tin đồn thất thiệt. Trường hợp Hoàng Sa là một ví dụ điển hình. Khi những bài viết về vấn đề Hoàng Sa xuất hiện trên trang báo điện tử Vietnamnet thì phóng viên viết bài lập tức bị đuổi, bài viết bị xóa bỏ ngay trong ngày. Trong khi đó, bất cứ ai vào Google Earth trong thời điểm ấy thì đều thấy rằng, trên bản đồ thế giới quần đảo ấy đã thuộc quần đảo Nam Sa – Trung Quốc.

Cho dù những thông tin ấy là có thật hay là tin đồn thất thiệt thì rõ ràng một điều rằng hình hài của đất nước ta – có thể hiểu cả nghĩa đen và nghĩa bóng – đã không còn được nguyên vẹn. Xét về nghĩa đen, chúng ta không giữ được sự toàn vẹn của lãnh thổ. Xét về nghĩa bóng, tinh thần quật cường không tiếc thân mình bảo vệ đất nước của dân ta dường như đã bị đời sống vật chất làm cho dần mai một.

Chúng ta cần khơi lại tinh thần yêu nước

Từ sau năm 1975 tới nay, vấn đề biên giới hải đảo bị xâm phạm hết lần này đến lần khác không khỏi khiến chính phủ đau đầu. Điều đáng lo ngại hơn cả lại không phải là chuyện mất đất mà chính là lòng người.

Năm 1988, tàu chiến đấu và lính thủy Trung Quốc đã bất ngờ tấn công các tàu vận tải của ta đang làm nhiệm vụ tại vùng biển Cô Lin – Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa. Dã man và điên cuồng, lính thủy Trung Quốc đã bắn chìm tàu vận tải của ta, dùng pháo hạng nặng trên tàu và các loại vũ khí bộ binh khác bắn xối xả lên bãi cạn Gạc Ma, nơi có hơn 100 cán bộ, chiến sĩ hải quân nhân dân Việt Nam đang làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và xây dựng đảo. Những chiến sĩ này, đại đa số đều không thể chống cự được bởi không có vũ khí và do tương quan lực lượng. Theo con số chính thức mà Nhà nước (thời điểm 1988) đưa ra, trong ngày 14-3-1988, đã có 74 cán bộ, chiến sĩ hải quân ta hy sinh và bị mất tích. Sau thời điểm này, Trung Quốc đã trao trả cho ta 9 cán bộ-chiến sĩ bị chúng bắt sống làm tù binh. Như vậy, còn tới 65 bộ đội ta đang nằm sâu dưới lòng biển Cô Lin – Gạc Ma.

Năm 2008, chúng ta chính thức không còn quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trí thức và văn nghệ sĩ biểu tình trước cổng đại sứ quán Trung Hoa, với hi vọng mong manh rằng: có thể tác động tới chính phủ đòi lại vùng hải đảo. Thế nhưng, kết quả nhận được là sự ngăn cấm của chính quyền. Và chỉ cần vài đòn đe dọa của công an văn hóa, những trí thức dũng cảm “tử vì đạo” cũng đành sớm rút lui trong ngậm ngùi. Lần này, Trung Hoa chiếm được Hoàng Sa mà không cần đến những cuộc đụng độ súng đạn, về phía Việt Nam cũng không hề có chút kháng cự.

Chỉ mới 20 năm trôi qua mà sự tương phản về tinh thần chiến đấu có thể thấy được rõ rệt. Sau nhiều thế kỷ chiến tranh, loạn lạc, người dân Việt Nam mới tạm gọi là được sống trong hòa binh hơn ba mươi năm nay. Cuộc sống phụ thuộc vào các giá trị vật chất và thái độ sống hưởng lạc cá nhân khiến cho các khái niệm về yêu nước trở nên xa xỉ đối với đại đa số công dân Việt Nam. Không phải họ không quan tâm tới vấn đề về biên giới – hải đảo bị xâm phạm; chỉ là trong cuộc sống thường nhật họ có nhiều vấn đề phải quan tâm hơn như: cơm áo gao tiền, thậm chí một scandal của ngôi sao nào đó cũng gây xôn xao dư luận hơn. Với một dân tộc bạc nhược như vậy, việc bị các nước láng giềng xâm lấn lãnh thổ và hải phận là một chuyện hoàn toàn dễ hiểu.

Đã có những giai đoạn lịch sử chúng ta không còn một tấc đất nhưng vẫn có thể quật khởi đánh đuổi ngoại xâm, dành lại giang sơn tổ quốc. Chúng ta không thể bảo vệ gìn giữ đất nước bằng vũ khí tối tân hay thành cao hào sâu. Thành cao có thể đổ, vũ khí có thể bị hủy hoại, chỉ có lòng yêu nước là luôn tiềm ẩn trong mỗi con người. Việc cần thiết và quan trọng nhất bây giờ không phải là chạy đua vũ trang hay tranh thủ các thế lực ngoại bang đối lập mà là phải đánh thức tinh thần yêu nước và ý thức dân tộc đang bị che khuất bởi các ham muốn tầm thường.

Khuê Đăng
© 2010 Tạp chí Thanh Niên PHÍA TRƯỚC

Tải TCPT37 – Bản High Def (6MB)
Tải TCPT37 – Bản Standard (4MB)
Tải TCPT37 – Bản Mini (3MB)

Đọc thêm …

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

Leave a Reply

%d bloggers like this: