Liên Minh Dân Chủ Việt Nam – TCPT số 34

Liên Minh Dân Chủ Việt Nam: Sự kết hợp các đoàn thể


x

Như tên gọi, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (LMDCVN) là một tổ chức chính trị đấu tranh cho dân chủ trên tinh thần bất bạo động, được thành lập để đáp ứng nhu cầu của một hoàn cảnh mới chưa từng gặp được trong quá khứ và rất thuận tiện cho việc thực hiện các nguyện vọng sâu xa của người Việt Nam. Liên Minh Dân Chủ Việt Nam gồm những tổ chức hoạt động nhằm xây dựng một chế độ dân chủ tự do chơn chánh lấy nhân dân làm gốc, hướng đến hòa bình và theo quy chế trung lập pháp lý vĩnh viễn. Tạp chí Thanh Niên PHÍA TRƯỚC vừa có cuộc tâm tình với bác sĩ Nguyễn Quốc Nam, hiện là Phó Chủ tịch phụ trách Châu Âu của Liên Minh Dân Chủ.

Theo bác sĩ Nguyễn Quốc Nam, «Liên Minh không chủ trương hành động đơn phương. Mọi việc làm của chúng tôi đều hướng đến sự phối hợp để cùng làm với các đoàn thể và tổ chức bạn. Hai việc mà LMDCVN luôn luôn thực hiện song song với nhau là vận động quốc tế để yễm trợ các lực lượng và các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ tại quốc nội».

Phía Trước: Chào bác sĩ Nguyễn Quốc Nam! Xin bác sĩ cho độc giả Phía Trước biết qua vài nét về công việc của tổ chức cũng như của anh trong thời gian gần đây?

BS Nguyễn Quốc Nam: Việc vận động quốc tế là một công tác tối quan trọng, khả thi và là một ưu thế của cộng đồng người Việt hải ngoại. Tối quan trọng vì trong bối cảnh toàn cầu hoá mọi việc hiện nay, Việt Nam không thể tiếp tục hành xử với dân, quản trị đất nước như là một ốc đảo biệt lập. Dù muốn hay không, họ cũng phải chịu áp lực của quốc tế, một sức mạnh mà chúng ta đang có. Một ưu thế mà chúng ta, những cộng đồng đã vững mạnh mọi mặt, một cộng đồng đã thành công, đã hội nhập tốt, và đang có ảnh hưởng đa diện càng ngày càng lớn ở khắp nơi trên thế giới. Trong chiều hướng đó, LMDCVN đã đóng góp một phần không nhỏ trong việc áp lực nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay trả tự do trước thời hạn cho linh mục Nguyễn Văn Lý. Đó chưa kể vai trò của công tác vận động quốc tế trong giai đoạn kiến quốc ngày mai.

Riêng đối với anh chị em, kỹ Sư Nguyễn Tiến Trung đang bị cầm tù chỉ vì anh là người lãnh đạo và thành viên sáng lập của Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ (THTNDC), LMDCVN chúng tôi có bổn phận phải phối hợp với các tổ chức bạn, đặc biệt qua Ủy Ban Quốc Tế Yễm Trợ Việt Nam Tự Do, tranh đấu và bảo vệ Nguyễn Tiến Trung.

Cá nhân tôi, vì cơ duyên đặc biệt với Nguyễn Tiến Trung nói riêng, với THTNDC nói chung (cùng sống tại Pháp, cùng sinh hoạt và cảm mến Nguyễn Tiến Trung), tôi xem việc hỗ trợ Nguyễn Tiến Trung là một trong những công tác liên tục của tôi. Việc làm gần đây nhất là nhân Lễ Lao Động ngày 1 tháng 5, chúng tôi đã cùng với anh chị em đi Rennes, cách Paris hơn 300 cây số để tiếp xúc và sinh hoạt với Ủy Ban Yễm Trợ Nguyễn Tiến Trung. Cùng với các thành viên sáng lập Ủy Ban, đặc biệt các thầy cô của Nguyễn Tiến Trung tại trường Đại học INSA, chúng tôi đã hoạch định rất nhiều công tác rất hưá hẹn cho thời gian tới. Đó là chưa kể những cảm thông xúc động mà chúng tôi đã được chia sẻ khi cùng đi viếng cuộc triễn lãm về thuyền nhân Việt Nam.

Phía Trước: Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy là lãnh đạo của Liên Minh Dân Chủ, được mệnh danh là nhà cách mạng Ghandi của Việt Nam vì tính cách của ông, lòng vị tha, phong cách làm việc, đối xử với chiến hữu, đồng đội, tình yêu nước của ông. Tuy nhiên ngày nay (phần lớn sinh ra sau những năm chiến tranh) thế hệ 8X, 9X hầu như không nắm bắt được thông tin này, anh có thể kể lại một hay vài kỷ niệm đặc sắc nhất mà anh có khi làm việc với giáo sư hay không ?

Bác Sĩ Nguyễn Quốc Nam: Người đã so sánh GS Nguyễn Ngọc Huy với ông Gandi là cựu Dân biểu David Kilgour, nguyên Phó Chủ tịch Quốc hội Canada. Ông phát biểu so sánh này trong bài Phân Ưu khi được tin GS Nguyễn Ngọc Huy qua đời ngày 28 tháng 7 năm 1980. Chính vì những đức tính, phong cách và nhất là tình yêu nước nồng nàn của GS Nguyễn Ngọc Huy mà ông David Kilgour đã không ngần ngại đưa ra sự so sánh đó sau nhiều năm sát cánh hoạt động với GS Nguyễn Ngọc Huy trong vai trò Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Tế Yễm Trợ Việt Nam Tự Do.

Cá nhân tôi cũng như đại đa số Đoàn viên đã gia nhập LMDCVN trước tiên là vì tư cách của người Lãnh đạo đó. Tôi xin cám ơn quý báo đã cho tôi cơ hội nhắc đến GS Nguyễn Ngọc Huy cùng với giới trẻ ngày nay. Vâng, anh chị em cũng như những người không có cơ hội tiếp xúc với GS Nguyễn Ngọc Huy thường tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe chúng tôi nói về ông với tất cả niềm thương kính như vậy.

Chúng tôi có muôn vàn kỹ niệm với cố GS Nguyễn Ngọc Huy, nên tôi chỉ xin vắn tắc trường hợp của mình. Tôi chưa bao giờ gặp một ngườì Việt Nam nào có một trí nhớ phi thường như GS Nguyễn Ngọc Huy. Khi ông sang Pháp tham dự Hoà Đàm Paris lần đầu, với tư cách Chủ Tịch Hội Ái Hữu Sinh Viên, tôi đã mời ông về Lille thuyết trình. Ngay khi gặp nhà tôi, ông bất chợt hỏi: «Cô có phải là con của Ông LVN không?!» Sau đó, ông mới kể là hơn…30 năm về trước, ba vợ tôi là bạn đồng đội của ông! Một người có một trí nhớ phi thường như vậy, lại hiếu học từ nhỏ, nên khi hàn uyên, anh chị em mới nhận thấy kiến thức tổng quát của ông mênh mông và sâu rộng chừng nào (xin xem «Cuộc đời và sự nghiệp của cố GS Nguyễn Ngọc Huy»). Ông mê say chánh trị, tốt nghiệp tối ưu Đại học Khoa Học Chánh Trị Paris với một viễn kiến rất đặc biệt: Đầu thập niên 80, khi mọi tổ chức đều chủ trương đấu tranh vũ lực, ông là người đầu tiên kêu gọi đấu tranh bất bạo động với «vũ khí nhân quyền». Nhưng ông lại có những hiểu biết uyên thâm gần như trên hết mọi phương diện: từ phong tục tập quán đến văn hoá nghệ thuật, không những của Việt Nam, mà hầu hết các quốc gia khác trên thế giới. Đó là vì sao tôi đã thầm nhủ: «Đi với ông này, ngu lắm mình cũng sẽ học được vài việc!”

Chỉ đọc cái danh xưng với 5 tiêu ngữ mà ông chọn cho Đoàn thể, đã đủ cho chúng ta thấy Đường Lối cứu quốc (Liên Minh hàm ý kết hợp chứ không tranh đấu một mình cho Dân Chủ Việt Nam) và kiến quốc sau này: Dân Bản, Tự Do, Độc Lập, Hoà Bình và Trung Lập.

Phía Trước: Những cuộc leo thang đàn áp các nhà dân chủ trong thời gian gần đây trước ngày 30/04 cũng như là trước đại hội Đảng Cộng sản vào năm 2011 được xem như thách thức dư luận thế giới về các vấn đề nhân quyền. Theo bác sĩ thì một nền dân chủ thật sự sẽ đến được với Việt Nam hay không vì đã 35 năm qua Liên Minh Dân Chủ cũng như những tổ chức chính trị tiến bộ của người Việt trên thế giới đã không ngừng đấu tranh mà kết quả thì quả là mong manh ?

BS Nguyễn Quốc Nam: Một chánh quyền lương hảo không bao giờ cần đến bạo lực. Chỉ những chánh quyền bạo ngược mới gieo rắc con «vi trùng sợ» nhắm vào nhân dân, nhất là khi quyền lực (đồng nghiã với đặc quyền đặc lợi) của họ bị đe doạ. Thế cho nên Đảng Cộng sản Việt Nam phải gia tăng đàn áp, chỉ vì dân chúng và các lực lượng dân chủ trong mọi thành phần, từ thế hệ trẻ, thanh niên sinh viên đến trí thức, công nông (và cả quân cán chính, cán bộ cao cấp nhà nước!) đang nổi lên chống đối mạnh mẻ hơn bao giờ hết!

35 năm qua, các tổ chức tiến bộ của người Việt Nam trên thế giới đã tranh đấu không ngừng và đã có rất nhiều kết quả đấy chứ! Các Bạn còn nhớ rằng những năm ngay sau 1975, tại quốc nội cộng sản đã vô cùng sắt máu. Họ đã đày đoạ trong các trại tù cải tạo hàng triệu quân cán chánh của Việt Nam Cộng Hoà, xử tử biết bao người đã dám đứng lên chống họ (những Trần Văn Bá, Hồ Thái Bạch, Lê Quốc Quân là những ví dụ có tính biểu tượng). Ngày nay, họ không còn dám hung bạo như thế nữa. Có bắt ai thì cũng phải viện lý «tội danh» (dù chỉ là những bịa đặt), rồi phải đưa ra tòa (dù chỉ là những phiên xử dàn dựng lếu láo).

Ở ngoài nước, họ bị cô lập, chống đối. Trong các ngày lễ lớn của Việt Nam, các bạn chỉ thấy cờ đỏ sao vàng tại vài ba cơ sở chánh thức (Đại sứ quán). Ngoài ra, không có lá cờ nào ngoài đường phố, ngay trong cả các công viên Đại học Quốc Tế. Một cơ quan thống kê đã sắp hạng nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là tập đoàn bị chống đối nhiều nhất tại hải ngoại (trước cả Trung Quốc).

Phía Trước: Năm 2006, với sự giúp đỡ của Liên Minh Dân Chủ tai Canada, anh Nguyễn Tiến Trung (Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ) đã được hội kiến với Thủ Tướng Canada đề nghị giúp đỡ cho việc xây dựng dân chủ cho Việt Nam. Được biết từ khi Tiến Trung và các nhà dân chủ bị bắt từ tháng 8 năm 2009, Liên Minh Dân Chủ đã liên tục vận động các chính giới quốc tế đòi trả tự do cho những nhà yêu nước này, xin bác sĩ cho biết có những diễn biến gần đây như thế nào và có những hy vọng gì?

BS Nguyễn Quốc Nam: Việc yễm trợ các lực lượng Dân Chủ tiến bộ là chủ trương của LMDCVN. Cơ duyên đã cho LMDCVN gặp gở, trao đổi với anh chị em THTNDC là một trường hợp đặc biệt hơn nữa, vì anh chị em là những du sinh, đã sinh ra và lớn lên trong chế độ. Vậy mà anh chị em đã biết vì đại nghĩa mà chấp nhận dám hy sinh như Nguyễn Tiến Trung, không ngưỡng mộ làm sao được?!

Về diễn biến và hy vọng, cũng như những việc phải làm, theo chúng tôi thì tình thế Việt Nam nhất định phải có những thay đổi và Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ phải mất một phần hay tất cả quyền hành. Nhưng tương lai của dân tộc Việt Nam nói chung và người Việt Nam nói riêng sẽ tùy thuộc nhiều vào cuộc tranh đấu của người Việt Nam. Nhiệm vụ chánh yếu trong cuộc tranh đấu này thuộc về người Việt Nam bên trong nước. Phần người Việt Nam ở hải ngoại thì hiện nay có hai việc phải làm:

Đầu tiên là đẩy mạnh cuộc vận động quốc tế để có một thế lực gồm nhiều nước giúp người đòi Việt Nam thực thi nhơn quyền và tự do hóa chế độ, và cộng sản Việt Nam đã chịu hoặc đã bị bắt buộc phải tự do hóa chế độ thì tiếp sức cho các phần tử không cộng sản tại Việt Nam đương đầu lại với cộng sản để tránh sự trở mặt đàn áp, đồng thời mở rộng thêm phạm vi của sự tự do cho đến lúc Quốc gia Việt nam trở thành một nước tự do dân chủ thật sự. Mặt khác, dù sự tự do hóa thực hiện bằng sự nhượng bộ của cộng sản Việt Nam hay bằng một cuộc tranh đấu mạnh mẽ của dân chúng để lật đổ họ, thế lực quốc tế bạn còn có thể giúp nhiều vào việc vận động để các nước Tây phương phụ lực với người quốc gia Việt Nam tái thiết và phát triển nền kinh tế.

Thứ hai là tận lực giúp đỡ các anh chị em dân chủ trong nước về mọi mặt để họ có đủ phương tiện và điều kiện tự tổ chức thành một lực lượng mạnh có đủ sức đáp ứng với tình thế và đóng góp nhiều vào cuộc tranh đấu cho tự do và cho việc kiến thiết tương lai. Anh chị em dân chủ trong nước càng mạnh thì người quốc gia càng có nhiều hy vọng làm chủ tình thế và càng sớm đạt mục tiêu mang sự tự do hoàn toàn đến cho dân tộc VN. Mỗi người, mỗi đoàn thể cứ giữ cương vị riêng của mình,  hoặc có thể kết hợp nhau một khối chung để làm các công việc trên đây.

Phía Trước: Là bác sĩ, sau đó tiếp tục đi học để làm dược sĩ, nhà thuốc tây mới xây dựng gần đây với hệ thống phân phối tiếp nhận quản lý thuốc hiện đại nhất nhì nước Pháp, bác sĩ có thể cho một đơn thuốc để chữa hội chứng «Sợ , Bàng Quang, Lãnh đạm» của phần đông thanh niên hiện nay, đặc biệt là ngay cả thành phần du học sinh, đã có cơ hội thời gian tiếp cận với nền dân chủ nhân bản ở nước ngoài, nhưng khi đề cập đến vấn đề chính trị, quyền lợi của đất nước, họ đều tỏ vẻ thái độ bàng quang, hoặc tránh né ?

Bác Sĩ Nguyễn Quốc Nam: Cám ơn bạn đã nhắc đến cả hai khía cạnh của đời tôi: nghề để mưu sinh (cho mình, cho gia đình mình và cả một phần cho xã hội nữa) và cái nghiệp xã hội phải trả (đặc biệt cái nghiệp đã là và hãnh diện là người Việt Nam). Tôi cố gắng hết sức làm tốt cả hai việc có vẽ đối nghịch đó. Bạn đặt câu hỏi một cách rất lý thú chung cho mọi người, và  muốn một đơn thuốc đặc biệt để chữa hội chứng «Sợ , Bàng Quang, Lãnh đạm» của phần đông thanh niên hiện nay thì tôi không có, bởi vì  «Sợ , Bàng Quang, Lãnh đạm» là trạng thái của…những người bình thường, nhất là nơi các bạn trẻ. Các bạn đang có tất cả vì tương lai của các bạn ở trước mặt bạn. Thế nên «sợ» mất các điều đang có là bình thường. Nhu cầu thăng tiến ở lứa tuổi các bạn trở thành ưu tiên hàng đầu. Đó là qui luật thiên nhiên của một người bình thường. Bình thường đến độ cổ nhân đã dạy: Thứ tự ưu tiên của một đời người là tu thân, tề gia (đây là phần của cái «nghề»), rồi mới trị quốc, bình thiên hạ (đây là phần của cái «nghiệp»). Ai cũng phải có cái nghề, nhưng không nhất thiết ai cũng có cái nghiệp! Cái nghiệp ở đây, chúng ta gọi là «làm chánh trị». Người Việt Nam chúng ta thường ngộ nhận chánh trị là việc của các nhà lãnh đạo và không can hệ đến mình. Dân Việt Nam ta có câu hát: Tháp đỗ đã có vua xây, / Tội gì gái goá lo ngày lo đêm?

Người bình dân Việt Nam cũng nói rằng “Quan có cần nhưng dân không vội, quan có vội quan lội quan đi”. Câu hát và câu nói đó thể hiện cái mà bạn gọi là hội chứng “Bàng Quang, Lãnh đạm”. Đó cũng là quy luật thiên nhiên của những người bình thường. Bên cạnh họ, vì thế và may thay, cũng còn có những người phi thường Như cụ Nguyễn Trãi đã dạy trong sách Bình Ngô Đại Cáo “Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt thời nào cũng có. Riêng anh chị em du học sinh, đúng như bạn lưu ý có cơ hội và thời gian tiếp cận với nền dân chủ nhân bản ở nước ngoài, tôi nghĩ rằng anh chị em có nhiều cơ hội hơn để lột được lớp vỏ của những người bình thường. Vì so với người địa phương, các bạn không thua kém họ về trí! Các bạn có quyền đặt câu hỏi “Vì sao đất nước mình quá thua kém họ??” Vì tương lai của Tổ Quốc đang nằm trong tay của các bạn. Khi Tổ Quốc đảo điên, các bạn không làm cách mạng thì ai làm, và không làm bây giờ thì bao giờ? Đó cũng là châm ngôn mà tôi xin mượn của Tập Họp Thanh Niên Dân Chủ để thay lời kết.

Phía Trước : Cám ơn bác sĩ Nguyễn Quốc Nam đã trao đổi và trả lời phỏng vấn Tạp chí Thanh Niên Phía Trước. Thay mặt Ban Biên Tập, cám ơn bác sĩ và mong chúc Liên Minh Dân Chủ sẽ mau sớm đạt được mục tiêu tranh đấu « .. thực hiện nền độc lập thực sự của Quốc gia Việt Nam, xây dựng một chế độ dân chủ tự do chơn chánh lấy nhơn dân làm gốc, hướng đến hòa bình và theo quy chế trung lập pháp lý vĩnh viễn.».

BS Nguyễn Quốc Nam: Kính chúc anh chị em tiến mãi lên Phía Trước và trường tồn!

Nhóm Phóng viên PHÍA TRƯỚC
©2010 Tạp chí Thanh Niên PHÍA TRƯỚC

* Các quan điểm trên không nhất thiết phản ánh quan điểm của PHÍA TRƯỚC. Thư từ ý kiến xin quý độc giả gửi qua trang blog Phía Trước tại http://phiatruoc.wordpress.com.

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

Leave a Reply

%d bloggers like this: