Liệu truyền thông xã hội có giúp mối quan hệ giữa chính phủ và người dân hay không?

CTV Phía Trước chuyển ngữ
James Toscano, WEF

Điều này phụ thuộc vào người bạn hỏi là ai.

Tùy thuộc vào nơi bạn sống, có thể bạn theo dõi bộ phận vận tải địa phương mình đang làm việc trên Twitter để cập nhật tình hình công trình, có thể bạn xem video trên Periscope về phiên họp hội đồng thành phố hoặc đọc blog trực tiếp của các cuộc họp hội đồng trường công lập.

Ảnh: REUTERS/Dado Ruvic/Illustration

Ảnh: REUTERS/Dado Ruvic/Illustration

Trên toàn thế giới, chính phủ và nhân dân đều đang tham gia vào truyền thông xã hội. Ví dụ, vào tháng Sáu vừa qua, cơ quan chính phủ ở thị trấn Tây Ban Nha đã bỏ cách tiếp cận truyền thống của mình và thay đó bằng tương tác trên Twitter để phục vụ người dân địa phương.

Sau cơn Bão Sandy năm 2012, Twitter đã giúp các cơ quan quản lý tình trạng khẩn cấp ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ mở rộng phạm vi tiếp cận, cung cấp “đường cứu sinh” cho những người dân cần thông tin quan trọng nhưng lại không có điện.

Vào buổi sáng mùa xuân năm đó, hai hội thảo quan trọng của Mỹ đã diễn ra cùng ngày trên phương tiện truyền thông xã hội của chính phủ, một chương trình được dẫn dắt bởi các chuyên gia truyền thông cấp cao, và một được dẫn dắt bởi những học giả. Quan sát viên của mỗi chương trình đã thảo luận những ý tưởng khác biệt về tiềm năng của truyền thông xã hội, nhằm mục đích cải thiện mối quan hệ giữa chính phủ và nhân dân.

Những người ở phe này trả lời những phàn nàn của người dân trên Facebook hay cuộc gặp gỡ công chúng trực tiếp trên Twitter bằng cách đưa ra những quan điểm tích cực về việc truyền thông xã hội có ảnh hưởng tốt như thế nào đến sự tương tác bầu cử chính phủ. Tuy nhiên, một vài chuyên gia trong giới học thuật về chính sách công lại tỏ ra không hài lòng về cách sử dụng truyền thông xã hội của chính phủ.

Tại sao hai nhóm này lại có những quan điểm khác nhau như vậy về những gì đang xảy ra? Với tư cách là một học giả chuyên nghiệp, người kết nối hai quan điểm này với nhau, tôi đã tìm ra một vài sự thật ít người biết.

Mất hi vọng từ bên trong tháp ngà

Vào ngày 8/04/2016, các học giả từ rất nhiều trường cũng như tổ hợp những người có chuyên môn từ dọc Florida đến tụ hợp lại tại hội thảo nghiên cứu quản trị công chúng lần thứ 10 của Trung tâm Florida với tên gọi: “Quản lí xã hội: Sự phát triển trong chế độ dân chủ kỹ thuật số”. Tôi cũng đã tham gia với vai trò là một diễn giả khách mời.

Diễn giả chính của buổi sáng, giáo sư Lori Brainard, đã có một bài phát biểu liên kết các chuyên gia về chính sách công và quản trị công ở Đại học George Washington. Bà chủ yếu tập trung vào phần các cơ quan chính phủ làm thế nào sử dụng Internet để vận động cho sự thay đổi và để phổ biến thông tin, thực hiện các giao dịch và tham gia vào xây dựng và hợp tác cộng đồng.

Dựa vào nghiên cứu của mình về cảnh sát địa phương, Brainard đã chống lại niềm tin của công chúng rằng truyền thông xã hội sẽ có các tác động tích cực đến sự chuyển biến trong mối quan hệ giữa các công dân và các cơ quan chính phủ. Bà chỉ ra rằng trong cuộc thảo luận nhóm trụ trì bởi bảy quận cảnh sát Washington năm 2007, họ hầu như không đưa ra được cách giải quyết vấn đề mang tính chất hợp tác. Nghiên cứu của bà về các cuộc hội thoại trên truyền thông xã hội như Facebook, Twitter và Youtube đối với nhóm top 10 sở cảnh sát ở Mỹ năm 2011 cũng cho kết quả tương tự.

Brainard nói với các khán giả ở hội nghị rằng những người có quan điểm tích cực về truyền thông xã hội (công dân của xã hội truyền thông trong mơ) là vì họ là những người đánh mất hi vọng. Lời khuyên của bà cho các cơ quan chính phủ là họ đừng quá cố gắng gia nhập vào truyền thông xã hội, và thậm chí đừng làm ra vẻ mình biết rõ việc “bùng nổ” truyền thông xã hội sẽ diễn ra hay không.

Những chuyên gia truyền thông vẫn rất nhiệt tình cố gắng

Trong khi vào cùng ngày hôm đó, cách nhau ba giờ đồng hồ, cuộc họp truyền thông xã hội chính phủ (GSMCON) đã diễn ra ở Reno và Nevada. GSMCON đi đầu trong việc tập hợp các chuyên gia chính phủ về truyền thông xã hội và nhận được ủng hộ về mặt tài chính của những nền tảng truyền thông và những nhà cung cấp phần mềm lớn.

Không có bi quan về truyền thông trong hội đồng này.

Trên thực tế, ví dụ vừa rồi về cảnh sát địa phương được dựng lên như một ảo tưởng về việc truyền thông xã hội có thể ảnh hưởng tích cực đến chuyển biến mỗi quan hệ với công dân như thế nào. Lấy ví dụ như TakeNextdoor.com – mạng xã hội dựa trên hàng xóm ngày một phổ biến với việc thực thi luật pháp, cho phép trao đổi thông tin giữa những cư dân có mối bận tâm và cảnh sát. Những lời khuyên có thể giúp ích cho cảnh sát bắt giữ tội phạm, và cảnh sát cũng có độ tương tác cao, giúp nâng cao sự an toàn khu phố. Công ty gần đây đã thử nghiệm tính năng polling (bỏ phiếu) với Sở Cảnh sát Austin, qua đó cảnh sát có thể làm các cuộc khảo sát về các vấn đề an toàn của người dân; đã có 2.400 người tham gia, và để lại hàng trăm câu trả lời.

Không có nền tảng nào là hoàn hảo, và chúng ta thì luôn chỉ trích. Nhưng điều quan trọng là việc thực thi pháp luật đang tận dụng các cơ hội để tương tác với cộng đồng thông qua truyền thông xã hội.

Jay Socol, cố vấn Hội đồng GSMCON, giám đốc truyền thông cho thành phố College Station bang Texas nói với tôi về các cơ quan cộng đồng nên sử dụng truyền thông xã hội nếu có thể. Trong blog họp hội đồng và chia sẻ các bài diễn thuyết, Socol trích dẫn những nỗ lực của thành phố mình:

“Công dân cảm thấy chúng ta dễ tiếp cận hơn rất nhiều bởi vì họ đang nói với chúng ta qua mạng xã hội và nhận được phản hồi. Thêm nữa, nhờ có các nền tảng xã hội, tổ chức của chúng ta lại thể hiện mình minh bạch khi thông tin của chúng ta có thể tiếp cận hàng nghìn người.”

Socol nói rằng phương tiện truyền thông xã hội có thể giúp công dân kết nối với chính phủ từ nhà mình, nơi làm việc, bất cứ đâu nếu họ có mang điện thoại của mình. Ông ấy còn cho rằng những tương tác ấy sẽ tăng lên theo thời gian. Những gì người chuyên gia như Socol nhận thấy là cho dù truyền thông xã hội có thiếu sót gì, việc sử dụng phương pháp tiếp cận truyền thống còn có nhiều chướng ngại vật hơn. Tập hợp dân chúng để có một buổi gặp mặt truyền thống không dễ dàng gì, và cũng không có dấu hiệu gì cho sự chuyển biến trong tương lai.

Những nhà chiến lược, người mà luôn luôn kết nối với nhân dân qua các phương tiện xã hội tỏ ra rất hào hứng về bất cứ tiến bộ nào họ nhìn thấy giữa chính phủ và việc quản lý. Tuy nhiên, những người nghiên cứu về vấn đề này có thể khá bi quan. Tại sao có sự bất đồng này?

Hai góc nhìn khác nhau trên cùng một vấn đề

Nghiên cứu thực nghiệm phổ biến trong các học viện, khuyến khích các câu hỏi nghiên cứu tập trung chặt chẽ và phương pháp, vì vậy sẽ cho chúng ta những câu trả lời đáng tin cậy. Tất nhiên, với các vấn đề kinh điển này, buộc chúng ta phải chấp nhận cả những câu trả lời nhỏ và rồi sau đó khái quát hóa những câu trả lời đó.

Tuy nhiên, kết quả nghiên cứu của giáo sư về chính sách công Braindard cũng cho thấy nhiều hạn chế. Những gì bà ấy tìm hiểu diễn ra trên Group Yahoo! năm 2007, một nền tảng hiện nay đã không còn thịnh hành, có rất ít liên quan đến các nhà chiến lược truyền thông xã hội ngày nay. Năm 2016 này, nếu muốn nghiên cứu cuộc hội thoại của cảnh sát và nhân dân trên phương tiện truyền thông thì không thể không kể đến Nextdoor.

Thời gian là kẻ thù của những nghiên cứu học thuật chất lượng. Các lý thuyết mờ dần, chủ đề nóng cũ đi. Vấn đề này đặc biệt nghiêm trọng trong khi nghiên cứu phương tiện truyền thông xã hội, vì đây là một lĩnh vực rất năng động: Các mô hình thay đổi nhanh chóng, những nền tảng mới ra đời mỗi năm, tìm cách đánh bại đối thủ hoặc tạo ra không gian riêng của mình.

Trong khi Brainard đang nói về các nhóm trao đổi trên Yahoo!, Socol lại nói với tôi anh ấy đang xem xét liệu rằng thành phố College Station nên bắt đầu kết nối với công dân trẻ trên Snapchat như thế nào. Và những điều này thậm chí cũng không hề xuất hiện trong nghiên cứu của Brainard.

Các nghiên cứu học thuật định lượng về “ba ông lớn” Facebook, Twitter và Youtube thì không phải là hiếm. Tuy nhiên, việc sử dụng truyền thông xã hội ngày một đa dạng, đặc biệt là với giới trẻ. Vậy nên cố gắng để hiểu truyền thông xã hội thông qua ba ông lớn này thì cũng thật hạn chế. Truyền thông xã hội hiện nay như một trò chơi đập chuột. Giây phút bạn nghĩ rằng bạn chộp lấy “con chuột” này, thì các con chuột nền tảng truyền thông khác khác đã lại hiện lên.

Giới học giả nghiên cứu về truyền thông xã hội nên cần chú ý: Vào lúc bạn công bố nghiên cứu của mình, các nền tảng sẽ không còn giống như những gì bạn viết trong nghiên cứu nữa.

Tôi không ngạc nhiên khi các nghiên cứu định lượng về mối quan hệ truyền thông xã hội giữa các công dân và chính phủ cho thấy quá nhiều điều cần cải tiến. Khi nghiên cứu của tôi về truyền thông xã hội được đưa ra, các chính sách, các thực tiễn, cấu trúc và cả cả niềm tin phiến diện của các tổ chức cũng đều phản đối truyền thông xã hội, thậm chí kể cả những người sử dụng nó. Ví dụ như luật lệ đã được ban hành để quản lí việc sử dụng các quỹ liên bang trong khu vực dự án cộng đồng, đặc biệt là các đơn vị trực tiếp hướng đến cuộc gặp mặt dân chúng theo hướng truyền thống và sử dụng thư tay. Những quy định này không hề đề cập đến email, phương tiện truyền thông đại chúng hay các phương thức liên lạc hiện đại khác. Các quy định của địa phương đã rất tốt rồi. Và cũng không ngạc nhiên gì khi phương tiện truyền thông xã hội không được coi trọng.

Giới chuyên môn đang phải đối mặt với một cuộc leo dốc và không phải tất cả đều cho thấy những dấu hiệu khả quan. Một số tham gia vào nhưng lại thiếu hiểu biết hoặc hoàn toàn miễn cưỡng có thể sẽ rất dè dặt trong cách tiếp cận của họ đối với công chúng trên truyền thông. Và với những người cấp cao hơn, họ sẽ ủy thác trách nhiệm này cho người trẻ hoạt ngôn, hơn là tự mình chìm ngập trong những việc kết nối này.

Một lần nữa, chính phủ và ngành công nghiệp đã chuyển sang cho giới học thuật giải quyết những vấn đề quan trọng của công chúng. Nhưng khi nói đến truyền thông xã hội, nếu chúng ta không thể tạo ra những công việc ít tốn thời gian, công việc vẫn tồn tại dù đứng trước sự thay đổi chóng mặt của công nghệ, thì các giới học thuật nghiên cứu sẽ dễ bị giới hạn trong những hội thoại của công chúng. Điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của việc sử dụng phương tiện truyền thông đại chúng. Những người làm truyền thông vẫn tiếp tục kháng lại thành kiến, hứa rằng truyền thông xã hội sẽ nâng cao được kết nối giữa công dân và chính phủ, và đừng để tâm đến những người giới học thuật luôn nghĩ rằng mình đúng.

© 2007-2016 Bản tiếng Việt TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC – www.phiatruoc.info

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

Trackbacks/Pingbacks

  1. Liên Minh Phòng thủ Bắc Đại Tây Dương – NATO (I) | THÔNG TIN HAI CHIỀU - […] Liệu truyền thông xã hội có giúp mối quan hệ giữa chính phủ và người dân hay… […]

Leave a Reply

%d bloggers like this: