Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?*

Hậu Phú chuyển ngữ
Aneel Karnani, Stanford Social Innovation Review

Mặc dù tiểu tín dụng gây ra nhiều huyên náo, nó không phải là giải pháp cứu nghèo đói. Công ăn việc làm bền vững mới chính là liều thuốc. Nếu như xã hội thật sự muốn giúp người nghèo thì cần phải ngừng đầu tư vào tiểu tín dụng và bắt đầu trợ giúp những nền công nghiệp lớn mạnh, đòi hỏi nhiều nhân lực. Đồng thời chính phủ cũng phải làm tròn trách nhiệm của mình vì các giải pháp chỉ dựa trên thị trường là không trọn vẹn.

T iểu tín dụng (microcredit) là giải pháp mới nhất giúp làm giảm tình trạng nghèo đói. Những người làm từ thiện giàu có như tài phiệt George Soros và người cùng sáng lập eBay Pierre Omidyar đang cam kết hàng trăm triệu đô-la vào phong trào tiểu tín dụng. Các ngân hàng Quốc tế, như tập đoàn Citigroup và Deutsche Bank, đang thành lập nhiều quỹ tiểu tín dụng. Ngay cả những người chỉ có vài đô-la dư thừa cũng vào các trang web tiểu tín dụng, và với một cái nhấp chuột là có thể cho nông dân ở Ecuador và thợ sửa xe máy ở Togo vay tiền.

Các nhà từ thiện, ngân hàng, và người quyên góp trên mạng không phải là những người duy nhất bị lôi cuốn bởi tiểu tín dụng. Liên Hiệp Quốc (LHQ) chỉ định năm 2005 là Năm Quốc tế của Tiểu tín dụng (International Year of Mi-crocredit). Lời giải thích trên trang web của LHQ là người làm ăn dựa trên tiểu tín dụng có thể dùng các khoản vay nhỏ để “phát triển doanh nghiệp và chăm lo cho gia đình, khiến cho các nền kinh tế địa phương theo đó mà trở nên phồn vinh”. Hội đồng Nobel trao giải Nobel Hòa Bình 2006 cho ông Muhammad Yunus và Ngân hàng Grameen, với lời tuyên bố rằng tiểu tín dụng là “một công cụ quan trọng trong cuộc chiến xóa đói giảm nghèo”.

Tất cả sự nhiệt tình dành cho tiểu tín dụng đã thu hút hàng tỉ đô-la [1]. Một mình ngân hàng Grameen thôi đã dốc túi 4 tỉ đô-la ở hình thức tiểu tín dụng trong hơn 10 năm qua, và bây giờ nó có 7 triệu người vay tại Bangla-desh. Tại Ấn Độ, khoảng 1.000 tổ chức tiểu tín dụng và 300 ngân hàng thương mại cho vay 1,3 tỉ đô-la cho 17,5 triệu người trong năm 2006, theo Sanjay Sinha, giám đốc điều hành của tổ chức Micro-Credit Ratings International tại đất nước này [2]. Trên toàn thế giới, 3.133 trụ sở tiểu tín dụng cho khoảng 113,3 triệu người vay tiền, dựa theo kết quả nghiên cứu State of the Microcredit Summit Cam-paign Report 2006 [3].

Sự hăng hái này làm cho tiểu tín dụng có vẻ như nó đang thật sự giúp đỡ người nghèo. Và đã có nhiều người đứng lên hô hào hiệu quả của tiểu tín dụng, bao gồm ông Yu-nus, người từng nói, “Chúng tôi sẽ khiến cho Bangladesh thoát khỏi cảnh nghèo đói trước năm 2030” [4]. Với giọng điệu ít tham vọng hơn, bản báo cáo State of the Microcredit Summit Campaign Report 2006 cho rằng “tiểu tín dụng là một trong những biện pháp mạnh nhất để giải quyết nghèo đói toàn cầu.”

Tuy nhiên, theo phân tích của tôi về số liệu kinh tế vĩ mô cho thấy, mặc dù tiểu tín dụng tạo ra vài lợi ích không liên quan đến kinh tế, nó không làm giảm nghèo đói ở một mức độ to lớn. Quả thực, trong vài trường hợp tiểu tín dụng còn khiến cho đời sống của tầng lớp thấp nhất tồi tệ hơn. Trái ngược với sự thổi phòng về tiểu tín dụng, cách tốt nhất để xóa đói giảm nghèo chính là tạo ra công ăn việc làm và làm tăng năng suất công nhân.

Để hiểu rõ tại sao tạo ra công ăn việc làm, chứ không phải cung cấp tiểu tín dụng, là giải pháp giảm nghèo đói tốt hơn, hãy xem hai trường hợp như sau:

(1) một người cho 500 phụ nữ vay mỗi người 200 đô-la (tiểu tín dụng) để mỗi người có thể mua một máy may và dựng lên tiệm may riêng, hoặc

(2) một ngân hàng bình thường cho một doanh nhân biết làm ăn vay 100.000 đô-la và giúp cô ta dựng lên một doanh nghiệp may mặc với 500 công nhân.

Trong trường hợp thứ nhất, những phụ nữ phải làm ra đủ tiền để trả hết khoản vay phân lời cao trong khi phải cạnh tranh với nhau trong cùng một thị trường nhỏ. Trong khi đó, doanh nhiệp may mặc kia có thể tận dụng kỹ năng sản xuất dây chuyền và làm ra rất nhiều hàng hóa giả rẻ, không chỉ làm giàu người chủ mà luôn cả công nhân của xưởng.

Như hai trường hợp trên minh họa, cách chắc chắn hơn để kết thúc nghèo đói là tạo ra công ăn việc làm và làm tăng năng suất lao động thay vì đầu tư vào tiểu tín dụng. Nhưng trước khi đi sâu hơn vào chi tiết tại sao các quốc gia kém phát triển nên đẩy mạnh việc phát triển các tập đoàn lớn, thay vì tiểu doanh nghiệp, chúng ta hãy xem xét lý thuyết tiểu tín dụng.

Tiểu tín dụng là gì?

Phong trào tiểu tín dụng giải quyết một sự cố rất đơn giản nhưng tai hại trong hệ thống ngân hàng: Gia đình nghèo khó không thể vay vốn từ ngân hàng truyền thống vì họ không có gì để thế chấp, và ngân hàng truyền thống không muốn chấp nhận rủi ro và chi phí trong việc cho vay số tiền nhỏ, không có thế chấp. Không có nguồn vốn này, người nghèo không thể nào vươn lên khỏi tình trạng chỉ đủ sống. Thí dụ như một người may quần áo bằng tay không thể mua máy may giúp cô ấy làm ra nhiều quần áo hơn, và từ đó tự mình thoát khỏi cảnh nghèo đói.

Nhà cung cấp tiểu tín dụng dùng phương pháp và cách tổ chức mới nhằm giảm bớt rủi ro và chi phí, như cho vay cả nhóm hay tập thể thay vì từng cá nhân. Một số tổ chức tiểu tín dụng, ngoài việc cho vay ra, còn tạo điều kiện giáo dục, dạy tay nghề, cung cấp dịch vụ y tế, và các dịch vụ xã hội khác. Thường thì các tổ chức này thuộc dạng không vụ lợi hoặc được làm chủ bởi những nhà đầu tư quan tâm đến phát triển xã hội và kinh tế của người nghèo hơn là họ quan tâm đến kiếm lời. Các tổ chức tiểu tín dụng có mục đích phục vụ xã hội lớn nhất bao gồm Opportunity International, Finca International, Accion International, Oikocredit, và Ngân hàng Grameen.

Trái với các tổ chức bất vụ lợi, các ngân hàng thương mại cung cấp tiểu tín dụng thường thì chỉ có dịch vụ thương mại mà thôi. Ngân hàng Rakyat của Indonesia, Pichincha của Ecuador, và Unibanco của Brazil đều nhắm vào khách hàng nghèo. Một số ngân hàng thương mại lớn, như ngân hàng của Ấn Độ ICICI, không cho vay trực tiếp nhưng thông qua các tổ chức tiểu tín dụng nhỏ.

Một phương pháp mới khác mà nhiều tổ chức tiểu tín dụng làm theo là nhắm vào khách hàng nữ. Thí dụ như tại Ngân hàng Grameen, 97% khách hàng là nữ giới vì “phụ nữ có cái nhìn xa hơn [và] họ muốn thay đổi cuộc sống một cách manh mẽ hơn”, theo lời ông Yunus [5]. Ngược lại, “đàn ông không xem trọng tiền [bằng đàn bà]” [6]. Bằng chứng cho thấy khi phụ nữ điều khiển tiểu tín dụng, họ chú tâm hơn vào sức khỏe, an toàn, và phúc lợi gia đình [7].

Một điểm quan trọng của tiểu tín dụng là khả năng giúp phụ nữ có sức mạnh. Nghiên cứu cho thấy tiểu tín dụng làm tăng quyền thương lượng của phụ nữ bên trong gia đình, khiến họ trở thành trung tâm của cộng đồng, làm tăng sự nhận thức đối với các vấn đề xã hội và chính trị, và khả năng thay đổi tầng lớp. Đồng thời nó cũng giúp làm tăng lòng tự trọng và tự tin [8]. Tuy nhiên chỉ có tiểu tín dụng không thì không thể khắc phục hệ thống gia trưởng trị đã ăn sâu từ lâu. Mặc dù đã có thể vay bằng tín dụng, một số khách nữ không có quyền hành đối với số tiền vay hay là số tiền được làm ra từ tiểu doanh nghiệp [9]. Nhìn chung, tiểu tín dụng giúp phụ nữ có thêm quyền, nhưng chỉ ở những mặt không liên quan đến kinh tế.

Thất bại của tiểu tín dụng

Mặc dù tiểu tín dụng gây ra nhiều huyên náo, rất ít người nghiên cứu tác động của nó [10]. Một trong những nghiên cứu toàn diện nhất đi đến kết luận bất ngờ: Tiểu tín dụng mang lợi ích đến những người sống trên mức nghèo đói hơn những người ở dưới mức nghèo đói [11]. Lý do là số khách hàng có thu nhập cao hơn sẽ sẵn sàng chấp nhận rủi ro, như đầu từ vào công nghệ mới, để có cơ hội làm tăng thu nhập hơn nữa. Mặt khác, người vay tiền nghèo hơn thường chỉ vay số tiền nhỏ đủ để duy trì mức sống tối thiểu, và ít khi chịu đầu tư vào công nghệ mới, nguồn vốn cố định, hay mướn thêm nhân công.

Tiểu tín dụng nhiều khi còn làm giảm nguồn tiền mặt đối với người nghèo nhất trong số người nghèo, theo quan sát của Vijay Mahajan, tổng giám đốc của Basix, một tổ chức thương mại ở miền quê Ấn Độ. Ông kết luận rằng tiểu tín dụng “dường như gây hại đối với người nghèo nhất hơn là giúp đỡ họ” [12]. Một lý do có thể là các tổ chức tiểu tín dụng tính phân lời cao. Acleda, một ngân hàng thương mại ở Cambodia chuyên về tiểu tín dụng, tính phân lời khoảng từ 2 đến 4,5 phần trăm mỗi tháng. Một số nhà cho vay khác tính tiền lời cao hơn nữa, khiến cho phân lời hàng năm lên đến 30 đến 60 phần trăm [13]. Những người ủng hộ tiểu tín dụng cho rằng phân lời tuy cao nhưng vẫn thấp hơn so với tiền lời mà kẻ cho vay không chính thức tính. Nhưng nếu người nghèo không kiếm về số tiền nhiều hơn tiền lời họ phải đóng, họ sẽ trở nên nghèo hơn do tiểu tín dụng, chứ không phải giàu hơn.

Một vấn đề khác đối với tiểu tín dụng là các doanh nghiệp tín dụng gây quỹ. Một người khách đi vay bằng tiểu tín dụng thật sự là nhà doanh nghiệp theo ý nghĩa đúng của nó: Cô ta tìm ra vốn, quản lý doanh nghiệp, và mang về nhà số tiền kiếm được. Nhưng những “nhà doanh nghiệp” mà đã trở thành người hùng trong thế giới phát triển thường là người có tầm nhìn xa, có khả năng đem ý tưởng mới biến thành mô hình doanh nghiệp thành công. Tuy có một số người vay tiền bằng tiểu tín dụng đã tạo cho doanh nghiệp mang tính đột phá, hầu hết đa số vẫn nằm trong vòng luẩn quẩn ở mức đủ sống. Họ thường là những người không có kỹ năng chuyên môn, và vì vậy phải cạnh tranh với tất cả những người nghèo khác cũng tự kiếm sống bằng cách mới vào nghề [14]. Đa số không có nhân công ăn lương, làm chủ rất ít tài sản, và hoạt động ở mức quá nhỏ để có thể gọi là hiệu quả, và vì vậy kiếm được rất ít thu nhập. Nói cách khác, đa số tiểu doanh nghiệp đều rất nhỏ và nhiều người đã thất bại – ngược lại những gì LHQ thổi phồng khi cho rằng tiểu doanh nhân sẽ làm nên doanh nghiệp giàu có khiến cho cả nền kinh tế thịnh vượng theo.

Điều này không gây ngạc nhiên gì lắm. Đa số người vay tiền không có tay nghề, tầm nhìn, đầu óc sáng tạo, và sự kiên nhẫn để trở thành doanh nhân. Ngay cả ở các quốc qua phát triển với mức giáo dục cao và có sẵn dịch vụ thương mại, khoảng 90% lực lượng lao động là công nhân, không phải là doanh nhân [15].

Thực tế của tiểu tín dụng không lôi cuốn bằng lời hứa của nó [16]. Ngay cả một tờ báo kiên quyết ủng hộ chính sách tân phóng khoáng như tờ The Economist cũng đang bắt đầu nhìn nhận rằng “chỉ có vài nghiên cứu đã được thực hiện cho thấy các khoản vay nhỏ mang lại lợi ích, nhưng không phải ở mức đáng kể” [17].

Việc làm, chứ không phải tiểu tín dụng

Tiểu tín dụng thật là một ý tưởng cao quý và là một đột phá mới đã mang lại tác động tốt cho người dùng, đặc biệt nó giúp phụ nữ có quyền trong các khía cạnh không liên quan đến kinh tế. Nó cũng giúp người nghèo trong những cơn khủng hoảng theo chu kỳ hoặc bất ngờ, và vì vậy làm cho họ ít bị tổn thương hơn [18]. Nhưng vấn đề quan trọng ở đây là tiểu tín dụng có thật sự giúp xóa đói giảm nghèo hay không. Và về mặt đó, nó đã thất bại.

Trung Quốc, Việt Nam, và Nam Hàn đã làm giảm rất nhiều sự nghèo đói trong mấy năm qua với sự giúp đỡ rất ít của tiểu tín dụng. Bangladesh, Bolivia, và Indonesia không được thành công như các nước khác trong việc xóa đói giảm nghèo mặc dù có rất nhiều tiền đầu tư vào tiểu tín dụng.

Sự thật là, đa số khách hàng tiểu tín dụng không phải là tiểu doanh nhân do họ tự chọn. Họ sẵn lòng chấp nhận làm việc ở công xưởng với mức lương hợp lý nếu có công việc đó. Chúng ta không nên lãng mạn hóa ý tưởng “người nghèo trở thành doanh nhân”. Tổ chức Lao động Quốc tế (International Labour Organization – ILO) dùng một từ thích hợp hơn đối với nhóm người này: own-account workers (làm nhân công cho chính mình).

Tạo ra cơ hội có việc làm bền vững với mức lương hợp lý là cách tốt nhất để người ta thoát khỏi cảnh nghèo đói. “Không có gì cơ bản hơn để làm giảm nghèo đói bằng việc làm”, theo tổ chức ILO. Và Chương trình Phát triển LHQ (United Nations Development Programme – UNDP) đồng ý: “Việc làm là một kết nối chính giữa phát triển kinh tế và giảm nghèo đói. Việc làm có năng suất và có lương có thể giúp bảo đảm người nghèo phân hưởng lợi ích của nền kinh tế phát triển”.

Chúng ta hãy xem sự liên hệ giữa nghèo đói và việc làm sau một thời gian ở Trung Quốc, Ấn Độ, và Châu Phi, với tổng dân số của các nơi này chiếm hơn ba phần tư số người nghèo trên thế giới. Mỗi vùng đã đi theo một con đường khác nhau để phát triển kinh tế, và kết quả cho đến nay rất khác nhau.

Tại Trung Quốc, một phần lớn dân số đang có việc làm. Cùng lúc đó, số phần trăm người nghèo đói đã giảm đi rất nhiều trong mấy thập niên qua. Ở Châu Phi, một phần dân số nhỏ và đang thu hẹp có việc làm, và mức nghèo đói hầu như không thay đổi trong cùng thời kỳ. Thành tích của Ấn Độ nằm giữa hai vùng kia: Số người có việc làm tăng lên một chút, và số người nghèo đói giảm một chút.

Nhiều người có việc làm ở các vùng này vẫn bị kẹt lại ở mức nghèo đói – những người nghèo có việc làm. Một người công nhân “nghèo” ra sao tùy thuộc vào mức lương của cô ấy, gia đình có bao nhiêu người, và mức thu nhập của các thành viên khác trong gia đình. Năng suất tăng dần đến mức lương cao hơn, sau cùng là công nhân kiếm đủ tiền để vượt khỏi nghèo đói. Vì vậy, tạo ra công việc không thôi là không đủ; các vùng này cũng phải làm tăng năng suất lao động bằng cách dùng công nghệ mới, kỹ thuật quản lý, chuyên môn hóa, và những biện pháp tương tự.

Khi nói về làm tăng năng suất lao động, thành tích của Ấn Độ rất tầm thường và tình trạng ở Châu Phi thì ảm đạm. Một lý do tại sao sự tăng trưởng năng suất lao động ở Ấn Độ rất kém là vì doanh nghiệp ở đó thường quá nhỏ. Doanh nghiệp cỡ trung bình ở Ấn Độ chỉ bằng một phần mười cỡ doanh nghiệp tương đương ở các nền kình tế đang vươn lên khác [19]. Việc đặt nặng vai trò của tiểu tín dụng và sự tạo dựng các tiểu doanh nghiệp chỉ khiến cho vấn đề tồi tệ hơn [20].

Một nền kinh tế có thể đầu tư vào cả hai tiểu doanh nghiệp và các doanh nghiệp lớn hơn. Nhưng chính phủ cần phải ưu tiên cho các biện pháp phát triển dẫn đến kết quả cao hơn. Theo như lời của Amar Bhide và Carl Schramm viết trong Thời báo Wall Street: “Chính phủ của các quốc gia yếu kém chỉ có số vốn và khả năng chính trị ở mức nào thôi. Vì vậy họ cần phải rất thận trọng tiến hành trình tự một cách kỷ luật” [21].

Trách nhiệm của chính phủ

Việc xóa đói giảm nghèo không thể chỉ được định nghĩa bằng các từ kinh tế học; nó cũng cần phải được xem xét bằng những nhu cầu rộng lớn hơn. Amartya Sen, nhà kinh tế học đoạt giả Nobel, nói một cách hùng biện rằng sự phát triển có thể được xem là “một quá trình khai triển những tự do thật sự mà con người hưởng thụ được” [22]. Chính tự do xã hội, văn hóa, và chính trị là những điều người ta khát khao có được, và chính chúng cũng giúp cho người ta có khả năng tạo ra thu nhập. Dịch vụ như an toàn công cộng, giáo dục cơ bản, sức khỏe cộng đồng, và cơ sở hạ tầng nuôi dưỡng những giá trị tự do này và làm tăng năng suất lao động của người nghèo, và đồng thời làm tăng thu nhập và lợi ích cho họ.

Chính phủ của các quốc gia đang phát triển cho rằng họ chấp nhận trách nhiệm đối với các chức năng trên. Tuy nhiên họ đã thất bại một cách thê thảm khi thực hiện lời hứa đó. Xem trường hợp Ấn Độ: Nền kinh tế đang phát triển nhanh, thị trường chứng khoán đang ở mức cao nhất, các công ty Ấn đang phát triển ra nước ngoài, và tầng lớp trung lưu đang nổi lên. Đối với nhiều người, đây là thời điểm tốt nhất từ trước đến nay.

Tương phản hình ảnh này với một hình ảnh khác của Ấn Độ, nơi mà 79% dân số vẫn sống dưới 2 đô-la mỗi ngày, 39% người trưởng thành không có học vấn, 31% gia đình nông thôn và 9% gia đình thành thị không có nước uống vệ sinh, 81% gia đình nông thôn và 19% gia đình thành thị không có nhà vệ sinh, 10% bé trai và 25% bé gái không đi học cấp một, 49% thiếu nhi thiếu dinh dưỡng, 9% thiếu nhi chết trong năm năm đầu tiên, và 400.000 em bé chết vì tiêu chảy mỗi năm.

Sự bùng nổ ở khu vực kinh tế tư nhân của Ấn Độ đã kèm theo sự thất bại toàn bộ của chính phủ, và người nghèo gánh đủ hậu quả của sự thất bại này. Người giàu có thể mua dịch vụ từ doanh nghiệp tư nhân, và tầng lớp trung lưu là thành phần chính hưởng thụ dịch vụ công cộng ít ỏi. Nhưng người nghèo không được hoặc được hưởng rất ít những dịch vụ công cộng và không có khả năng trả tiền cho dịch vụ tư nhân. Thí dụ như con cái của gia đình giàu có đến trường tư, con cái của gia đình trung lưu đến trường tư và công, và con cái của người nghèo thường thì không hề đến trường hoặc chỉ có thể đến các trường chất lượng kém.

Thị trường không chưa đủ

Ấn Độ không phải là nước duy nhất có chính phủ không làm tròn trách nhiệm. Nhiều nước đang phát triển cũng còn thiếu khu vực công cộng. Để trả lời cho sự thiếu thốn này, một số người tin là [kinh tế] thị trường có thể làm tốt hơn trong việc cung cấp những dịch vụ trên. Đó cũng là một trong nhiều lý do tại sao tiểu tín dụng có sức quyến rũ rộng như vậy: Nó chính là biện pháp xóa đói giảm nghèo dựa trên kinh tế thị trường [23].

Ngay cả những người ủng hộ biện pháp kinh tế thị trường trong việc cung cấp dịch vụ cơ bản không cho rằng chính phủ có thể từ bỏ mọi trách nhiệm. Kinh tế gia Milton Friedman, người ủng hộ hệ thống chứng chỉ trường học, đã không muốn chính phủ rút khỏi lĩnh vực giáo dục hoàn toàn. Chính phủ cũng phải cung cấp dịch vụ khi thị trường thất bại. Thị trường tự do không hoạt động tốt lắm khi lợi kinh tế nhờ quy mô ở mức quá lớn và tự nhiên có độc quyền, như trường hợp cung cấp nước tiêu dùng, và khi hàng hóa thuộc loại “hàng hóa cộng đồng” như trường hợp y tế công cộng. Trong các trường hợp đó, thị trường có thể chỉ trợ giúp chính phủ chứ không thể thay thế hoàn toàn. Thí dụ như ở một vùng có nhà cung cấp nước tư nhân, chính phủ vẫn phải bảo đảm giá nước sao cho người nghèo cũng có khả năng mua nước.

Doanh nhân bậc thầy C.K. Prahalad nói, “Nếu người ta không có cống thải nước và nước uống, chúng ta có nên từ chối họ tivi và điện thoại di động?” [24]. Khi viết về khu nhà ổ chuột ở Mumbay, ông cho rằng người nghèo chấp nhận cảnh thiếu nước vệ sinh không phải là “một chọn lựa thực tế” nên họ tiêu tiền mua những thứ họ có thể có ngay và sẽ giúp làm tăng chất lượng cuộc sống của họ [25]. Vì vậy một thị trường được mở ra, và ông thúc đẩy công ty tư nhân kiếm lợi bằng cách bán hàng cho “tầng lớp thấp nhất” (bottom of the pyramid – BOP).

Tuy nhiên lời đề nghị này che đậy vấn đề thật sự: Tại sao người nghèo chấp nhận rằng họ không thể có nước vệ sinh? Ngay cả khi họ chịu đựng được hoàn cảnh này, tại sao chúng ta cũng như họ? Đáng lẽ ra chúng ta nên nhấn mạnh sự thất bại của chính phủ và cố tìm cách làm cho nó đúng. Giúp cho người nghèo có tiếng nói là một khía cạnh quan trọng trong quá trình phát triển.

Cộng đồng doanh nhân, công chức, chính trị gia, và truyền thông đang rất bận tự chúc mừng về sự bùng nổ của khu vực kinh tế tư nhân tại Ấn Độ. Chắc chắn rằng ngày càng có nhiều người Ấn Độ có điện thoại di động. Nhưng cái mà nhiều người nhớ về Ấn Độ không phải điện thoại di động, mà là những người phải đi vệ sinh nơi công cộng vì họ không có nhà vệ sinh. Ngay tại Mumbai, thủ đô thương mại của Ấn Độ, khoảng 50% người dân đi vệ sinh ngoài đường. Mọi ca tụng về thành công của kinh tế tư nhân phải nên được đụng độ với, và có thể là trừng phạt bởi, sự giận dữ đối với chính phủ vì nó đã không cung cấp dịch vụ cơ bản [cho người dân].

Nhìn chung, chính phủ, doanh nghiệp, và xã hội dân sự nên được khuyên là họ cần tái phân phối các nguồn tài chính và năng lượng ra khỏi tiểu tín dụng để giúp cho doanh nghiệp lớn đang cần nhiều nhân công. Đây là cách giảm nghèo đói ở Trung Quốc, Đại Hàn, Đài Loan, và các quốc gia đang phát triển khác. Đồng thời, họ cũng nên cung cấp các dịch vụ cơ bản nhằm làm tăng năng suất lao động của người nghèo. Nếu không, họ sẽ thất bại trong việc xóa đói giảm nghèo.

* tựa đề do người dịch đặt

© 2008 Bản tiếng Việt TCPT

Nguyên bản: Microfinance misses its mark, Stanford Social Innovation Review, truy cập tại: http://www.ssireview.org/articles/entry/677/

[1] Tom Easton, “Hidden Wealth of the Poor,” The Economist (Nov. 3, 2005).
[2] Claire Cane Miller, “Microcredit: Why India Is Failing,” Forbes (Nov. 10, 2006).
[3] Sam Daley-Harris, “State of the Microcredit Summit Campaign Report 2006.”
[4] “Bangladesh Will Send Poverty to Museum by 2030: Yunus,” Financial Express (Feb. 18, 2007).
[5] George Negus, “Foreign Correspondent – Interview With Prof. Muhammad Yunus,” ABC Online (March 25, 1997).
[6] Manfred Ertel and Padma Rao, “Women Are Better With Money,” Spiegel (Dec. 7, 2006).
[7] Aminur Rahman, “Micro-credit Initiatives for Equitable and Sustainable Development: Who Pays?” World Development (1999); Naila Kabeer, “Money Can’t Buy Me Love? Re-evaluating Gender, Credit and Empowerment in Rural Bangladesh,” IDS Discussion Paper No. 363 (1998); Mark Pitt and Shahidur Khandker, “Household and Intrahousehold Impact of the Grameen Bank and Similar Credit Targeted Programs in Bangladesh” (Washington, D.C.: World Bank Publications, 1995).
[8] Gita Sabharwal, “From the Margin to the Mainstream. Micro-Finance Programmes and Women’s Empowerment: The Bangladesh Experience,” University of Wales, Swansea (2000).
[9] Jennefer Sebstad and Gregory Chen, “Overview of Studies on the Impact of Microenterprise Credit” (Washington, D.C.: USAID, 1996).
[10] Aliya Khawari, “Microfinance: Does It Hold Its Promises?” Discussion Paper, Hamburg Institute of International Economics (2004).
[11] David Hulme and Paul Mosley, Finance Against Poverty (London: Routledge, 1996).
[12] Salil Tripathi, “Microcredit Won’t Make Poverty History,” Guardian Unlimited (Oct. 17, 2006).
[13] Daniel Ten Kate and Van Rouen, “The Cycle of Debt – As Microcredit Institutions Grow, Some Question Their Effect on Pov-erty,” The Cambodia Daily (Feb. 21-22, 2004).
[14] Abhijit V. Banerjee and Esther Duflo, “The Economic Lives of the Poor,” Journal of Economic Perspectives (2006).
[15] LABORSTA Internet database, International Labour Organization.
[16] Thomas W. Dichter, “Hype and Hope: The Worrisome State of the Microcredit Movement” (2006).
[17] “Macro credit,” The Economist (Oct. 21, 2006).
[18] Jonathan Morduch, “Does Microfinance Really Help the Poor? New Evidence From Flagship Programs in Bangladesh,” Harvard Institute for International Development and Hoover Institution, Stanford University (1998).
[19] Kalpana Kochhar et al., “India’s Pattern of Development: What Happened, What Follows?” Journal of Monetary Economics (2006).
[20] Milford Bateman and David Ellerman, “Micro-Finance: Poverty Reduction Breakthrough or Neoliberal Dead-End?” Paper pre-sented at UNDP Bosnia and Herzegovina and the BiH Economic Policy Planning Unit (EPPU), “Poverty Roundtable: Achieving MDG 1 (sustainable poverty reduction) in BiH” (June 16-17, 2005).
[21] Amar Bhide and Carl Schramm, “Phelps’s Prize,” The Wall Street Journal (Jan. 29, 2007).
[22] Amartya Sen, Development as Freedom (New York: Anchor Books, 2000).
[23] Bateman and Ellerman.
[24] “Selling to the Poor,” Time (April 17, 2005).
[25] C.K. Prahalad and Allen Hammond, “Serving the World’s Poor Profitably,” Harvard Business Review (2002)

S

Download TCPT số 12

Scridb filter

Author: tapchiphiatruoc

Share This Post On
468 ad

2 Comments

  1. Có thể nói tác giả bài này lý luận (một cách hợp lý) trên kinh tế vĩ mô (macro economie), tùy thuộc rất nhiều vào sự quản lý của chính phủ. Tiểu tín dụng thuộc về kinh tế vi mô (micro economie), tùy thuộc sáng kiến của người dân. Khi kinh tế vĩ mô không chạy, thì chỉ còn có thể trông vào kinh tế vi mô.

  2. Tiểu tín dụng cần thiết khi kỹ nghệ không tạo được công ăn việc làm, khi nó đào thải công nhân để duy trì lợi nhuận, khi chính phủ nắm đại đa số tín dụng mà không quản lý được tín dụng một cách công bằng và hiệu quả, điều thường thấy trong các nước độc tài tham nhũng. Trong điều kiện ấy, tiểu tín dụng là một phương cách hữu hiệu để gây dựng nên một xã hội công dân (= tổ chức người dân biệt lập với chính quyền), tức là một trong những bước đầu để đi đến dân chủ.

Trackbacks/Pingbacks

  1. Vào tù vì đâm chết cha vợ – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  2. Nghệ An: Nữ sinh rơi từ tầng 2 tử vong – An ninh thủ đô | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  3. Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ - Viet Youth For Democracy - [...] Phú chuyển ngữ Trích từ Phía Trước Aneel Karnani, Stanford Social Innovation [...]
  4. Quyết định khởi tố việc phá nhà ông Vươn – Đài Á Châu Tự Do | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  5. Sẩy chân từ tầng 2 rơi xuống đất, một học sinh tử nạn – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  6. Khởi tố vụ án hủy hoại tài sản công dân ở Tiên Lãng – Đài Truyền Hình Việt Nam | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  7. Bé trai lây bệnh viêm não mô cầu cho 4 người thân – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  8. Hà Nội: Thêm một xe Lacetti bốc cháy – Tiền Phong Online | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  9. Ngày hội tòng quân trang trọng, an toàn, giao đủ chỉ tiêu – Báo Bắc Ninh | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  10. Cần sớm xây dựng Đề án Hội nhập quốc tế trong lĩnh vực văn hóa từ … – Đài Tiếng Nói TPHCM | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  11. 6 ô tô bốc cháy kinh hoàng – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  12. Chợ Quảng Ngãi hoang tàn sau cháy – Đài Tiếng Nói Việt Nam | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  13. Người dân Tiên Lãng “nín thở” chờ kết luận của Thủ tướng – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  14. Đêm nay, Hà Nội được cấp nước trở lại – Đài Tiếng Nói Việt Nam | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  15. Kỳ án “hiếp dâm” tại Hà Nội: Tống đạt quyết định thi hành án lần 2 – Tuổi Trẻ | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  16. Cách phòng bệnh viêm não mô cầu – Đài Tiếng Nói Việt Nam | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  17. 4 nữ sinh chết đuối trước kỳ thi học sinh giỏi – VNExpress | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  18. Ngày hội tòng quân trang trọng, an toàn, giao đủ chỉ tiêu – Báo Bắc Ninh | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  19. Băng qua đường sắt bị tàu đâm chết – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  20. Cháy chợ Quảng Ngãi – Hà Nội Mới | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  21. Bộ NN&PTNT báo cáo Chính phủ vụ cưỡng chế đầm tôm – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  22. Phú Quốc nâng cao chất lượng tuyển quân – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  23. Hà Nội: Thêm một xe Lacetti bốc cháy – Tiền Phong Online | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  24. Phó giám đốc Trung tâm văn hoá tỉnh Nghệ An bỗng dưng "mất tích" – An ninh thủ đô | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  25. TP.HCM có thể kết thúc làm việc từ 16g – Tuổi Trẻ | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  26. Bắn nhau như phim xã hội đen – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  27. Đề nghị có chuyên gia quốc tế hỗ trợ nghiên cứu bệnh “lạ” – XãLuận.com tin tức việt nam 24h cập nhật | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  28. Cháy lớn thiêu rụi chợ Quảng Ngãi, thiệt hại hàng trăm tỉ đồng – Kinh tế Nông thôn | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  29. Vụ cưỡng chế đầm tôm: “Có lỗi mà không nhận là… thái độ xấu” – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  30. Hà Nội: Xế hộp đang chạy lại bốc cháy – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  31. 550 thanh niên hăng hái lên đường nhập ngũ – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  32. TP.HCM có thể kết thúc làm việc từ 16g – Tuổi Trẻ | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  33. Ôtô khách cháy rụi sau khi tông xe máy – Tuổi Trẻ | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  34. Đi sinh nhật, 4 học sinh chết đuối – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  35. Kỳ an hiếp dâm, bắt giam lại 3 thanh niên – VietNamNet | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  36. Phó giám đốc Trung tâm văn hóa thông tin đột ngột "mất tích" – Dân Trí | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  37. Smartphone Android có trình duyệt mới – VietNamNet | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  38. Dư luận chờ kết luận của Thủ tướng vụ Tiên Lãng – Đài Á Châu Tự Do | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  39. GS Ngô Bảo Châu được tặng Bắc đẩu Bội tinh – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  40. Đề nghị có chuyên gia quốc tế hỗ trợ nghiên cứu bệnh “lạ” – XãLuận.com tin tức việt nam 24h cập nhật | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  41. Thẳng thắn nhìn nhận thực trạng trong Đảng – Tuổi Trẻ | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  42. Nhiều khu vực của Hà Nội bị mất nước sinh hoạt – Đài Á Châu Tự Do | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  43. Lãnh án vì ghen – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  44. Xe khách bốc cháy 57 hành khách thoát chết – cand.com | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …
  45. Tài xế “xe điên” tông chết 2 người ra đầu thú – Thanh Niên | Vietnam – iWooho.com - [...] Tiểu tín dụng: biện pháp hiệu quả để giảm đói nghèo?* | Tạp chí … …

Leave a Reply

%d bloggers like this: